Tác giả: Sơn Chi Tử
Sương khói u ám mù mịt che lấp trời đất, khí cân bằng tung loạn như gió thổi mạnh, khiến mưa đổ như thác nước tuôn trào dữ dội, Thanh Nga mặt lạnh lùng u ám, khớp ngón tay càng siết chặt hơn, phù văn thấm ra từ da thịt A Hằng, quấn lấy sợi dây đỏ quanh cổ nàng, rồi đột ngột kéo mạnh về sau, siết chặt cổ họng A Hằng, dây đỏ gần như xé toạc da cổ A Hằng, nhưng vẫn không đứt, ánh sáng phát ra từ viên bảo châu chiếu soi gương mặt nàng trắng bệch, tiếng trầm đục của da thịt bị rách vang lên, giọng nói lạnh lùng bình thản của Thanh Nga vang vọng: “Ta vốn muốn giữ lại bộ thân xác này của ngươi, thật đáng tiếc quá…”
Giọng điệu nghe như đang tiếc nuối, nhưng phù văn lại càng cuộn chặt dây đỏ hơn, xé sâu vào máu thịt, thấy sắp sửa siết đứt cổ đầu A Hằng, gió dữ mưa rào cấp bách cuộn tới, pháp thừng đuôi bạc xuyên qua mưa gió, lao thẳng vào bàn tay Thanh Nga đang thi pháp, Thanh Nga lập tức đưa mu bàn tay chống đỡ, pháp thừng bị chấn bay ra, nàng nghiêng mặt sang một bên, một kiệnbpháp khí hút khí đen lập tức hóa mưa thành mũi tên, dày đặc lao về phía thiếu niên áo đen, thiếu niên nhanh chóng khép ngón tay vẽ ra vài ấn vàng, các bùa trắng lần lượt bay ra từ trong tay áo hắn, ấn vàng rơi xuống bùa, muôn nghìn bùa trắng tung bay đón đầu trận mưa tên, lúc này, giữa đám mây dày đặc, thủy bá sông Phong vẽ ra sóng nước đổ vào đám sương mù đục, khiến vài pháp khí Thiên Y đồng loạt tấn công ông, Từ Tế chân quân thì nhân cơ hội này, mở ra khe hở bằng ánh hào quang, chống đỡ càng nhiều mưa tên lao tới tấn công thiếu niên.
Một lòng bàn tay lạnh băng ôm lấy cổ A Hằng, những phù văn đang xé rách sợi dây đỏ quanh cổ nàng lập tức biến mất, đôi mắt nàng cử động cứng nhắc, giữa gió mưa, khứu giác nàng đầu tiên bắt được mùi cỏ thanh hành ở ngay trước mặt, hòa cùng mùi máu thơm ngát cực kỳ đậm đà, bao trùm hoàn toàn mũi nàng.
Giọt mưa đập vào mi mắt, A Hằng thậm chí không thể chớp mắt, ngay lúc nước mưa trong hốc mắt trượt xuống mí mắt, nàng nhìn thấy gương mặt hắn, gương mặt vốn thanh tú hoàn mỹ, nhưng bên má lại có một vết nứt đỏ tươi, vết thương chảy ra dòng vàng như dung nham hòa cùng máu đỏ làm mắt nàng kích thích đau nhói, môi nàng run rẩy nhưng không phát ra được tiếng nào.
“A Hằng, đừng sợ.”
Đôi mày mắt của hắn bị nước mưa tẩy rửa vẫn sạch sẽ xinh đẹp như xưa, trong bàn tay đầy vết nứt có một dược lục tỏa ra từng đợt hương thuốc đắng nhẹ nhàng, dịu dàng xoa dịu cổ nàng đang rách nát máu thịt.
Đôi mắt A Hằng đột nhiên cay xè, chính vào khoảnh khắc này, vài pháp khí Thiên Y phá vỡ cấm chế do ánh hào quang và vô số bùa trắng tạo thành, đồng thời, các phù văn lại leo kín cổ A Hằng, nàng nhưng ra mây đỏ lửa cháy trong lòng bàn tay, chuẩn bị tấn công người trước mặt thì một luồng ánh vàng lướt qua đồng tử mắt nàng, ấn vàng khắc ba chữ “tiểu thần tiên” chiếm trọn tầm nhìn của nàng.
Các pháp khí Thiên Y bùng phát mấy dòng khí hung tợn lao về phía Trình Tịnh Trúc, bay ngang qua giữa hai người họ, ép hắn buông tay rời xa nàng, hình bóng hắn gần như hòa vào mảnh mưa bụi càng đậm càng sâu, lúc này, Thanh Nga lặng lẽ xuất hiện sau lưng A Hằng, một tay bóp chặt cổ A Hằng.
Lực bóp mạnh đến mức xương cổ A Hằng gần như vỡ nát, giọng nói của Thanh Nga vang bên tai nàng: “Ấn chú ngươi dùng vốn là thứ người phàm và thần tiên dùng để hàng yêu trừ ma, ngươi vốn là yêu tà, lại dùng nó chống lại chính mình?”
Thanh Nga cười lên: “Thật là một vật ngu xuẩn mê muội! Ngươi không tiếc tự tổn hại, chỉ để không làm tổn thương bọn họ sao?”
Miếng ngọc trên mu bàn tay nàng soi bóng thiếu niên áo đen đang bị pháp khí Thiên Y vây trong dòng khí vẩn đục, ánh sáng lại lần lượt chiếu xuống vô số bóng người nhỏ bé phía dưới, các vết vàng dày đặc trôi nổi xung quanh họ, như pháp tắc bén rễ ăn sâu, kìm hãm thân thể A Hằng khiến nàng không thể tiến gần, cũng không thể gây tổn thương.
“Thần tộc Thiên Y của ta đã bị giam cầm dưới Thần Sơn rất lâu, ngươi cũng bị nhốt hơn nghìn năm trong đó,” Thanh Nga nói, “ngươi mới ra ngoài được bao lâu? Ngươi gặp được bao nhiêu người phàm? Ngươi hoàn toàn không biết họ ngu ngốc và đáng ghê tởm đến mức nào, ngày hôm nay có vô số gương mặt ở đây, ngươi đã gặp hết chưa? Ngươi đều nhớ hết sao? Họ rốt cuộc có liên quan gì đến ngươi đâu? Lẽ nào với thân thể yêu tà của ngươi, lại còn vọng tưởng mọc ra một tâm địa nuôi từ bi? Cô nương A Hằng, ngươi chỉ là bị cái ‘tình’ Bạch Trạch đặt lên người ràng buộc thôi, ngươi sợ hắn thất vọng với ngươi, sợ hắn oán giận căm ghét ngươi, cho nên mới kìm nén bản năng, tính ra, người đáng chết nhất trong số bọn họ chính là Bạch Trạch.”
Nói rồi, miếng ngọc trên mu bàn tay Thanh Nga soi rõ bóng hình thiếu niên, hai viên mồi lửa Thiên Y còn lại vẫn ở trong cơ thể hắn, nàng sớm muốn lấy ra, nhưng người cản trở lại quá nhiều…
A Hằng gần như lập tức cảm nhận được sát ý của Thanh Nga, tâm thần nàng chấn động mạnh, đôi mắt vẫn giữ vẻ ngơ ngác hoảng loạn, như một kiện pháp khí nghe được chất vấn của chủ nhân, trả lời bằng giọng thờ ơ: “Nhưng ta không muốn.”
Thanh Nga quả nhiên bị câu trả lời đột ngột này thu hút sự chú ý, nghiêng đầu sang một bên, hốc mắt đỏ máu nhưng không thể thực sự ngắm nhìn đồ vật to gan lớn mật bên cạnh: “Ngươi không muốn?”
Đúng vậy, không muốn.
Phù văn khắc sâu không ngừng quấn lấy chân thân của A Hằng, ấn vàng hóa từ Vạn Mộc Xuân càng thêm dùng sức siết chặt nguyên thần của nàng, tầm nhìn của nàng lúc rõ lúc mờ, ý thức cũng không tránh khỏi hơi mê man, bên tai nàng vang lên vô số tiếng nói, đó là tiếng dụ dỗ do mồi lửa biến hóa ra, chúng nói rằng nàng đã mệt mỏi, nên ngủ một giấc thật ngon.
Khi ý thức chìm vào ngủ say, bản năng sẽ chiếm ưu thế, nàng nên buông tha cho thân thể này.
Nhưng A Hằng rũ mí mắt, tầm nhìn từ từ lướt qua vô số bóng người trên mặt đất, như lời Thanh Nga đã nói, vô số gương mặt dưới kia phần lớn đều là nàng chưa từng gặp, cũng không quen biết, nàng không biết họ là ai, cũng không quan tâm họ đến đây vì lý do gì, bởi vì họ đều là người không liên quan, nàng và họ chưa bao giờ từng có bất kỳ nhân quả nào, chưa từng có oán hận, cũng chưa từng có vui buồn, vì vậy nàng chưa bao giờ từng để tâm họ rốt cuộc là ai, bởi vì không để tâm, cho nên đối với họ nàng không có bất cứ sát ý nào.
Trong số vô số người dưới kia, có Lâm Nương, có Tích Ngọc, còn có… tiểu thần tiên, ý thức mơ màng của nàng từ từ nhớ lại một câu nói, thích cái gì thì phải giữ lại cái đó.
Vùng khỉ ho cò gáy như Xích Nhung, cũng có hoa dại nàng thích, mảnh trời đất này dù bị lãng quên lâu năm, cũng từng là nhà của Lâm Nương, nàng không muốn phá hủy nơi đây, không muốn Lâm Nương chết, không muốn Tích Ngọc chết, không muốn tiểu thần tiên chết.
Không phải cái “tình” của tiểu thần tiên ràng buộc nàng, khiến nàng không dám, khiến nàng không thể, hắn chỉ là đưa nàng đến nhân gian, trầm mặc ít nói đến vậy đồng hành cùng nàng một vòng, hắn chưa bao giờ dùng cái nhìn của mình về thế gian để cưỡng cầu nàng tuân theo đúng sai trong lòng hắn.
Nàng không muốn, chỉ đơn giản là bản thân không muốn thôi.
“Một con quái vật có bản năng khát máu lại không muốn giết người?” Thanh Nga cười lạnh một tiếng, gần như muốn bẻ gãy cổ thon nhỏ của A Hằng, “nhưng sự không muốn của ngươi, lại tính là gì đâu? Ngươi vốn là vật của thần tộc Thiên Y ta…”
Thanh Nga nói rồi, từ từ tiến lại gần, hai hốc mắt như hai lỗ máu dường như chăm chú nhìn nàng, thì thầm từng chữ: “Ý chí của ta, chính là ý chí của ngươi.”
Mỗi chữ mỗi lời, đều hóa thành phù văn khắc sâu vào tủy xương, sự khống chế cực độ ngay lập tức xé tan ý thức A Hằng, thân thể nàng bùng phát sức mạnh hùng mạnh hóa thành luồng khí đen dữ dội thẳng lên Thần Sơn, tiếng động vang trời, đá núi lăn tụt xuống, ánh hào quang bao phủ Thần Sơn đột nhiên nhạt đi, yêu ma lao tới xé mở khe nứt bị lớp ánh hào quang mỏng che phủ.
“Thánh nữ ở trên, cứu tộc ta khỏi hoạn nạn, phục hưng vinh quang tộc ta!”
“Thánh nữ ở trên, cứu tộc ta khỏi hoạn nạn, phục hưng vinh quang tộc ta!”
Từ sâu trong Thần Sơn, vang lên tiếng kêu mong được tự do của người Thiên Y, thủy bá sông Phong hóa ra gai nước tấn công người Thiên Y đang lao tới, nhìn xuống Thần Sơn từ trong mưa bụi, lớp ánh hào quang trên vết nứt đã nhạt đi, sắc mặt ông trắng bệch, nếu cứ tiếp tục như vậy, phu nhân Nguyên Chân thật sự sẽ thần vong, toàn bộ người Thiên Y sẽ thoát khỏi phong ấn.
“Nếu hôm nay người Thiên Y thoát phong ấn, chúng ta đều là tội nhân của tam giới, nếu thật sự lặp lại bi kịch Than Hồng, gây họa cho thương sinh, chúng ta dù chết nghìn lần cũng không đủ chuộc tội!”
Thủy bá sông Phong nghiến răng nghiến lợi, một tay chấn bay lưỡi kiếm người Thiên Y tấn công, xoay người lao vào lưới mây, vài pháp khí Thiên Y xuyên qua thân thể ông, ông không tránh không né, pháp khí xé rách pháp tướng, xuyên thủng thân thần của ông, ông hóa thành sóng nước lao mạnh vào Thần Sơn, tạo ra dòng khí dữ dội, nuốt chửng toàn bộ yêu ma đang xé mở vết nứt Thần Sơn thành vô hình, mưa lớn xé tan khói bụi cuộn động, lộ ra một mảnh sóng nước bám chặt trên vết nứt.
“Lão ăn mày ngươi…”
Từ Tế chân quân ngoảnh đầu lại, chòm râu rung chuyển trong gió mưa.
A Hằng giơ tay, điều khiển khí đen mãnh liệt đổ vào vết nứt, một tầng sóng nước mỏng không ngừng bị va chạm, bị xé rách, một vị nữ tiên hóa thành dải lụa sắc màu chui ra khỏi lưới mây, bị pháp khí Thiên Y xé toạc thân thể, nhưng thân vẫn hóa thành ánh hào quang năm sắc rơi xuống che phủ vết nứt Thần Sơn, nữ tiên trước sau không nói một lời, các chư thần khác cũng im lặng, vài vị thần tiên liên tiếp lao ra khỏi lưới mây, dù bị pháp khí Thiên Y xuyên thủng pháp tướng cũng hóa thành ánh hào quang rơi xuống Thần Sơn.
Dù pháp tướng bị tổn hại sẽ làm giảm lớn sức mạnh pháp lực, nhưng không làm tổn hại khí thanh tinh thuần của họ, mà khí thanh tinh thuần của họ chính là thứ tốt nhất để vá lấp vết nứt phong ấn.
“Từ Tế à Từ Tế, ngươi nói bọn họ có tội gì chứ? Cái gì tội nhân không tội nhân đâu,” Thanh Nga không nhịn cười lên, “theo ta thấy, các ngươi từ người phàm thành thần, cũng tính là những kẻ mạnh hạng nhất, cá lớn nuốt cá bé, chọn lọc tự nhiên mới là pháp tắc duy nhất của thế gian, thân là kẻ mạnh, lại cần gì phải thương hại kẻ yếu?”
Nói rồi, Thanh Nga ngẩng cằm nhẹ nhàng ra hiệu: “Ngươi xem.”
Từ Tế chân quân đứng trong lưới mây, nhìn xuống vô số bóng người trên mặt đất, trong khí đen hung tợn vậy mà lại trộn lẫn sắc màu đục, ông tập trung quan sát kỹ, thì thấy những sắc màu đó chính là thứ chui ra từ ngực người phàm.
“Tham lam, giận dữ, ngu si, oán ghét, ghen tuông, tất cả đều là ác dục của người phàm, Từ Tế, các ngươi những người phàm này thành tựu thần, tự xưng là thánh, có thể loại bỏ mọi bụi trần trên đời, không bị vật bên ngoài lay động, nhưng còn những người phàm này thì sao?” giọng nói của Thanh Nga nhẹ nhàng, nhưng vang vọng khắp thiên địa, “Ác dục có năm màu sắc, ngươi xem đi, họ luôn miệng nói trừ ma vệ đạo, nhưng trong lòng ai cũng có ma chướng đấy.”
Mồi lửa vốn có sức mạnh làm mê hoặc lòng người, Thanh Nga chỉ cần tâm niệm khẽ động, A Hằng tự nhiên phóng ra những giọng nói luôn vang vọng bên tai nàng từng thời khắc, lan tỏa đến tai từng người, hóa thành những giọng nói thân thuộc, đáng trân quý của chính họ.
Những luồng sắc màu đục ngầu hiện ra từ ngực họ, chẳng khác nào dứt khoát xé toạc những góc tối ẩn sâu trong lòng mỗi người, phơi bày ra dưới ánh nắng, một số đệ tử trẻ tuổi mặt đầy sự xấu hổ, lập tức tinh thần bị tổn thương, ho ra từng ngụm máu.
“Giữ vững tinh thần, tuyệt đối đừng lung lay!”
Dương Quân vung ngón hóa ra vài dược lục, bắn vào ngực mọi người, nhưng đối mặt với sức mạnh mê hoặc mạnh mẽ của mồi lửa, dược lục hoàn toàn vô dụng, mọi người chẳng nghe rõ tiếng ông nói chút nào, họ đã sa sâu vào những ham muốn tối tăm, bí mật của chính bản thân.
Tích Ngọc nhắm chặt hai mắt, dường như tiếng chiến đấu và tiếng mưa đều tan biến, chỉ còn tiếng gió gào thét, lạnh lẽo thổi qua má hắn, trong mơ hồ, hắn phát hiện mình đang đứng trên mây, dưới chân là thanh kiếm vàng của mình, tiếng gió cuốn theo tiếng khóc nức nở vang ra từ phía sau, hắn lập tức quay đầu, chỉ thấy Lâm Nương ở đuôi kiếm đang ôm một người.
Người đó chính là Liễu Hành Vân, ngực hắn có một lỗ máu, máu đang chảy ròng ròng, Lâm Nương khóc thút thít nhẹ nhàng, còn Liễu Hành Vân thì dịu dàng an ủi: “Đừng khóc nữa, ta không chết được đâu.”
Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc Lâm Nương, đôi mắt từ từ ngước lên, nhìn chằm chằm vào Tích Ngọc đằng sau Lâm Nương, vẻ mặt ôn hòa thanh tú ấy lại nở ra một nụ cười lạnh lẽo, gian xảo.
Hắn rõ ràng không nói một lời, nhưng trong đầu Tích Ngọc lại vang lên một giọng nói: “Hắn ta thật là mạng lớn phải không? Rõ ràng hắn ta đáng lẽ đã chết từ lâu, nếu hắn ta không xuất hiện nữa, sớm muộn gì Lâm Nương cũng sẽ quên hắn ta, nhưng bây giờ, bọn họ lại nối lại duyên phận ngay trước mặt ngươi… rõ ràng suốt chặng đường này, ngươi và nàng là bạn đồng hành tốt nhất, thì tại sao không giết Liễu Hành Vân này đi, không có hắn ta, ngươi mới có cơ hội đến gần nàng… phải không?”
Sương gió mờ mịt, ánh mắt hoảng loạn của Tích Ngọc từ từ lướt qua lưng Lâm Nương, lại đối diện với ánh mắt của Liễu Hành Vân, chỉ thấy đôi môi nhợt nhạt của hắn khẽ nhếch lên: “Nói cho ta biết, ngươi muốn giết ta sao?”
“Giết ngươi…” giọng nói của Tích Ngọc chậm chạp, “để làm gì?”
“Ngươi không thích Lâm Nương sao?”
Liễu Hành Vân vuốt tóc Lâm Nương, hỏi hắn.
Tích Ngọc lắc đầu: “Không thích.”
Vẻ mặt Liễu Hành Vân ngưng đọng: “Ngươi thật sự… không thích nàng? Vậy ngươi cuối cùng thích ai?”
“Ta sao?”
Tích Ngọc dường như đang cố gắng suy nghĩ, tốc độ nói cực kỳ chậm rãi, như một lời tâm sự không phòng bị chút nào: “Ta tự nhiên là thích —— thanh kiếm của ta!”
Hắn nhảy lên cao, thanh kiếm vàng hóa thành ánh vàng rồi tức thì ngưng tụ lại trong tay hắn, mũi kiếm chỉ thẳng vào đôi mắt gian xảo của Liễu Hành Vân, gió lạnh gào thét, ánh vàng sáng ngời tỏa ra từ mũi kiếm, kiếm ý ngay thẳng cắt chém đôi nam nữ đang ôm nhau kia: “Yêu nghiệt! Đừng hòng mê hoặc tâm trí ta!”
Kiếm ý sắc bén chém vỡ ảo cảnh, mọi thứ đều tan biến thành khói mây, mưa lớn, khói đục đều hiện ra trước mắt, kiếm ý lao ngang lao dọc, vô tình cắt ra vài vết thương chảy máu trên người Tích Ngọc, Thanh Nga ở trên mây ngạc nhiên không ít: “Lẽ nào ta đã đoán sai?”
“Tích Ngọc!”
Dương Quân thấy Tích Ngọc toàn thân đầy vết máu quỳ xuống đất, kêu gọi.
Tích Ngọc cố gắng lau máu ở mép miệng, nhưng lau mãi cũng không hết, hắn đành không lau nữa, đâm thanh kiếm xuống mặt đất, hắn nhờ lực đỡ lung lay đứng dậy, lắc đầu với Dương Quân: “Sư phụ, con không, không sao…”
Thanh Nga đứng trên cao, xem xét thanh niên tên Tích Ngọc kia, dù trên người hắn có năm sắc, nhưng đều rất mờ nhạt, gần như không có, mồi lửa cũng không đoán được dục vọng thật sự trong lòng hắn, Thanh Nga vốn định thử thách hắn một phen, nào ngờ hắn thực sự không có chút tình cảm nam nữ nào với Lâm Nương.
Kiếm ý của hắn vừa rồi cực kỳ ngay thẳng, đây thực sự là một người phàm chỉ biết trừ yêu vệ đạo, không có tư niệm gì khác.
Loại người như hắn, tâm niệm cũng như kiếm ý vậy, thẳng tắp không biết chuyển biến, thường gọi là bẩm sinh thiếu một căn gân, vì thiếu một căn gân, cho nên cố chấp, bước trên con đường từ đầu đến cuối không bao giờ đổi hướng, nhưng người bẩm sinh thiếu một căn gân như hắn… thật sự rất ít, Thanh Nga dùng miếng ngọc trên mu bàn tay quét nhìn xung quanh, sắc màu vẩn đục lan tỏa khắp nơi, nàng lạnh lùng cười: “Lòng có ma chướng, khó tự loại bỏ, người phàm đáng cười biết bao, các ngươi cũng xứng xưng mình là chính đạo sao?”
Ba vị điện sư của cung Tử Tiêu Thượng Thanh là Dương Quân, Thủ Phác và Nguyên Nhất đồng thời thi pháp hóa ra một pháp trận, pháp trận xoay chuyển bay lên cao, ba người mỗi người đứng tại một mắt trận, vững chân truyền đưa pháp lực, trong pháp trận lập tức lưu chuyển ánh vàng, khiến pháp trận mở rộng tức thì, chặn đứng khí đen liên tục áp xuống từ trong đám mây mưa to, yêu ma vẫn không bỏ cuộc lơ lửng quanh đó, ánh vàng trong pháp trận tựa như vô số đôi mắt lạnh lẽo, khóa chặt hình bóng chúng rồi hóa thành lưỡi kiếm sắc bén, vang vọng chuyển động, chém tà diệt ác, máu chảy thành sông.
“Chư vị! Thất tình lục dục là lẽ thường của con người, nếu chúng ta thực sự có thể vứt bỏ hết những ác dục trong đó, thì còn tu tâm, thành đạo làm gì? Sớm đã lên mười hai Kim Khuyết thành thánh thành thần rồi!”
Dương Quân ánh mắt như ngọn đuốc, tiếng nói vang vọng như chuông lớn: “Người phàm ai cũng có dục vọng, chúng ta tu hành cầu đạo, chẳng phải chính là để kiềm chế cái ác trong lòng sao? Dù có ác dục, nhưng không làm ra hành vi xấu, chúng ta hoàn toàn không cần hổ thẹn, cũng không cần xấu hổ! Nào, mọi người hãy tỉnh táo lại, rõ ràng hành vi không có lỗi mà lại tự hổ thẹn đến chết, sẽ bị người đời chế giễu đấy!”
“Chư vị đồng môn! Nhanh chóng tỉnh lại!”
Nguyên Nhất lớn tiếng hô vang với giọng trầm thấp.
Đệ tử ba điện cung Tử Tiêu Thượng Thanh gần như cùng lúc nghe rõ tiếng gọi của các vị điện sư, ngay khoảnh khắc thoát ra khỏi mê chướng, khí đen còn sót lại trong lòng họ lập tức nổ ra vài lỗ máu trên thân thể, họ mở mắt nhìn thấy pháp trận trên đầu, đồng thời giữ vững thân hình, mỗi người chiếm giữ một phương vị, thi pháp gia nhập pháp trận.
Khí đen bị pháp trận đẩy lui, chúng huyền môn còn lại cuối cùng cũng thoát ra khỏi ảo giác, dù thân thể bị khí đen xuyên thủng, họ cũng không dám ngã xuống, lần lượt thi pháp vào trận, chống lại khí đen.
“Sao có thể như vậy…” gương mặt gầy gò của Thanh Nga không che giấu được sự kinh ngạc, rõ ràng tất cả ma chướng đều hóa từ ác dục chân thật nhất trong lòng những người phàm này, tại sao lại không thể nhốt họ chết trong đó được?
Thủ Phác ra lệnh một tiếng, các đệ tử điện Tương Vi đồng thanh đọc chú: “Đạo pháp thiên tượng, vạn vật hằng thông, cơ khiếu vô hình, hóa!”
Từ trong lòng mỗi đệ tử điện Tương Vi, ánh vàng xoay chuyển bay ra, hóa thành từng kiện pháp khí, lao thẳng về phía pháp khí Thiên Y đang tỏa lửa tím trên không trung, cố gắng đâm phá pháp trận do pháp khí Thiên Y dựng nên.
“Chút tài mọn.”
Thanh Nga vung tay áo, một kiện pháp khí ánh vàng lao tới tấn công nàng lập tức vỡ tan, nàng quay đầu lại, nhìn thấy những thần tiên đó lần lượt nhảy vào Thần Sơn, dùng thân thể lấp kín phong ấn, dưới chân Thần Sơn, tiếng động của Thiên Y cùng tộc giờ đây nàng không còn nghe rõ được nữa, vẻ mặt non nớt nhợt nhạt của Thanh Nga u ám đến cực độ, nàng ra lệnh một tiếng, vài người Thiên Y nhảy xuống mây, cùng vô số yêu ma lao về phía pháp trận ánh vàng, pháp trận phát ra tiếng nứt băng chói tai, Dương Quân cùng mọi người ở dưới đất cảm thấy như mang nặng nghìn cân, đầu gối không chịu nổi run rẩy cong xuống.
Lúc này, Thanh Nga hướng mắt về A Hằng, ra lệnh: “Đi, dùng thân thể của ngươi đâm vỡ ngọn Thần Sơn kia, dù phải trả giá gì cũng được, ngươi phải đập tan chân thân những tên thần tiên đó, khiến họ thần hồn hoàn toàn tiêu tan!”
Phù văn lặng lẽ quấn chặt chân thân của A Hằng, nàng lập tức thân hóa thành sương đỏ, mênh mông cuồn cuộn lao về phía ngọn Thần Sơn hùng vĩ, Long Vương Tứ Hải thân hình như núi non, luẩn quẩn quanh Thần Sơn giữa cơn mưa lớn, phát ra từng tiếng rồng gầm đối đầu với sương đỏ che trời lấp đất đánh tới, giữa trời đất, vang vọng tiếng vàng rung ngọc ngân.
Khí trong gió nhanh chóng quấn quýt với sương đỏ, một sợi pháp thừng bạc đuôi xuyên qua gió mưa, châu sức va chạm phát ra tiếng rung nhẹ, liên tục gõ vào bên tai A Hằng, Thanh Nga nhạy bén nhận ra sương đỏ ngừng lại một thoáng, nàng xoay miếng ngọc trên mu bàn tay, chiếu ra hình ảnh thiếu niên áo đen đang bị vây hãm bởi pháp khí Thiên Y, Thanh Nga vung tay áo, vài kiện pháp khí hóa thành một lưỡi kiếm sắc bén, lao thẳng vào ngực thiếu niên.
Thiếu niên triệu hồi pháp thừng quấn chặt lưỡi kiếm sắc bén, châu sức hỗn độn vang lên, lúc này, trong sương đỏ đang lan tỏa về phía Thần Sơn và thân hình khổng lồ của Long Vương Tứ Hải, A Hằng đột nhiên quay mắt nhìn về phía sau, lưỡi kiếm sắc bén chia ra thành nhiều luồng sáng lạnh băng lao ngang qua thân thể thiếu niên kia thế như chẻ tre, trong gió, là mùi máu vô cùng thơm ngát của hắn.
“Tiểu sư thúc!”
Tích Ngọc ở dưới đất chứng kiến cảnh tượng ấy, nhưng bị thế tấn công của người Thiên Y áp chế đến khó mà cử động.
Lúc này, Từ Tế chân quân bị mây đen ngăn cách, cũng khó vượt qua pháp trận do pháp khí Thiên Y tạo thành, khí trong gió va chạm với ánh đao kiếm, làm gió mưa xáo trộn hỗn loạn, thân thể A Hằng vẫn không chịu khống chế mà lao về phía Thần Sơn, nhưng ánh mắt nàng lại dính chặt vào người thiếu niên áo đen kia, phù văn quấn xé chân thân nàng đến vỡ nát, tiếng ồn ào vô tận như thủy triều xông vào tai nàng, bắt nàng bất chấp tất cả hoàn thành sứ mệnh phải làm.
Nhưng ở cổ nàng luôn có thứ gì đó nóng bỏng cực độ, đột nhiên, một giọng nữ trong trẻo vang vọng trong đầu nàng: “Ý thức là vô hình, Thanh Nga có thể khống chế chân thân ngươi, nhưng không thể thật sự khống chế ý thức ngươi, huống chi ngươi đã có máu thịt, có bản tâm, A Hằng, hãy tỉnh lại đi, bản tâm quan trọng hơn bản năng nhiều.”
A Hằng nghe thấy một giọng nói vang vọng trong ngực mình, ánh kiếm lạnh lẽo từng li từng li xẻo qua thân thể thiếu niên, mũi nàng không tự chủ thu hút mùi máu thơm ngát trong gió mưa, đám yêu cũng điên cuồng vì mùi máu này, họ lao tới tấn công thiếu niên như mất trí, không chờ đợi gì hơn chỉ muốn ăn thịt nuốt xương, cắn nuốt thần hồn của hắn.
Không…
Không được!
Phù văn siết chặt xé chân thân nàng, sương đỏ tiếp tục lan tỏa về phía Thần Sơn, giọng nói trong ngực nàng càng gấp càng nặng đập vào tai nàng, chỉ trong chớp mắt, trước mắt nàng hiện lên vô số hình ảnh, gương mặt các thợ luyện khí người Thiên Y, từng cụm cỏ kim nhứ trong hang đá tối tăm, lò đầy máu thịt người lai Thiên Y, thân thể nàng bị nghiền nát, thần hồn bị xé toạc.
Mười năm trong khe hẹp Thần Sơn, trăm năm ở sông Hắc Thủy.
Nàng từng chiếm được một bộ thân xác tên Lâm Nương, cũng từng đến một nhân thế náo nhiệt, có người tặng nàng thân xác, cùng nàng sát cánh bên nhau… giọng nói ấy vang vọng rõ trong tai nàng.
Ý thức mờ nhạt của nàng tập trung lại, nàng nhận ra đó chính là nhịp tim của mình.
Đám yêu cuồng nộ lao về phía thiếu niên, trong mắt A Hằng gần như không còn phản chiếu bóng dáng hắn, trái tim nàng đập mạnh, huyết mạch toàn thân dường như ngược dòng, môi lưỡi tê cứng không phát ra được tiếng nào, nàng ngay cả mở miệng nói chuyện cũng không được phép.
Long Vương Tứ Hải quyết tâm dùng thân làm chướng ngại, nhìn thấy sương đỏ thanh thế lớn lao lao về Thần Sơn, họ luẩn quẩn bao quanh, khoảnh khắc phát ra tiếng rồng gầm, thì lại thấy sương đỏ đột nhiên thu hẹp lại, tia điện vàng kêu vang ẩn hiện bên trong, bay ngược về hướng đối diện.
Một thoáng chớp mắt, tất cả mọi người trên trời dưới đất đều thấy sương đỏ quấn kim điện lan tỏa về phía đám yêu, ầm ầm bạo liệt, vang lên tiếng kêu đau đớn thảm thiết, đám yêu như mây đen tan chảy thành mưa máu dày đặc, cuốn trôi khắp trời đất.
Thiếu niên áo đen rơi xuống từ mây, sương đỏ ấy ngưng tụ thành hình dáng thiếu nữ, ôm đỡ hắn rơi xuống đất, Trình Tịnh Trúc từ từ nâng mi mắt lên, nhìn gương mặt nàng, các vết rách uốn lượn trên má hắn, hòa với màu vàng như nham thạch và máu chảy ra từ các vết rách như mạng nhện, lan tràn xuống cổ hắn, tiếng xé bong da tróc thịt gần như bị tiếng gió mưa dữ dội che lấp.
Mí mắt và lòng tai A Hằng đều ngập tràn máu, lông mi nàng run nhẹ, hạt mưa trượt qua mí mắt nàng, rửa sạch màu máu, ngay khi nàng nhìn rõ hắn, tầm nhìn lại đột nhiên mờ nhạt, nàng môi mấp máy:
“Tiểu… thần tiên?”
Tại sao?
Tại sao thân xác đẹp đẽ của hắn lại vỡ nát đến thế này?
Một giọt ướt át rơi vào mu bàn tay Trình Tịnh Trúc, thấm vào vết thương đỏ tươi của hắn, đau nhói ấm áp, đó không phải hạt mưa, mà là nước mắt của nàng, kim điện dưới lớp da thịt của A Hằng phân chia rõ rệt, chúng từng tấc từng tấc luân chuyển trong cơ thể, nghe theo mệnh lệnh nàng, bất chấp tất cả xông phá phù văn Thiên Y đang trói buộc chân thân nàng, nàng khó nhọc mở miệng: “Ta đi lấy thần cốt.”
Chỉ mấy chữ đơn giản, chẳng khác nào phản nghịch với phù văn Thiên Y, sự trừng phạt che trời lấp đất xuyên qua chân thân nàng, nàng run rẩy nuốt ngược máu đang dồn lên cổ họng.
Trình Tịnh Trúc giơ tay, lúc ngón tay khum lại, làn da mỏng manh trên mu bàn tay lại nứt ra thêm vài vết rách máu, hắn chẳng hề bận tâm, ngón tay chạm nhẹ má nàng:
“Đau không?”
Mũi A Hằng chua xót tột độ, nàng cứng nhắc xoay cổ mình, lắc đầu.
Giọng nói của Trình Tịnh Trúc gần như bị mùi máu trong miệng làm khàn cực kỳ: “Thủy bá sông Phong cùng chúng đồng liêu đã hóa thành phong ấn dày, nếu muội lấy lại thần cốt của ta, mọi chuyện họ làm sẽ trở nên vô nghĩa, nếu người Thiên Y một lần nữa xuất thế, chỉ sẽ mang đến chiến tranh và tranh chấp mới.”
“Ta không quan tâm những thứ đó!”
Kim điện xông phá phù văn, toàn thân máu thịt của nàng đều run rẩy, đôi mắt đỏ sẫm của nàng ướt đẫm, nàng nhìn chằm chằm hắn: “Ta chẳng quan tâm sống chết của họ! Họ không liên quan đến ta, thương sinh cũng không liên quan đến ta!”
Trình Tịnh Trúc thở dài nhẹ nhàng, mưa làm ướt tóc rối bên thái dương hắn, rơi xuống như hạt ngọc: “A Hằng, ta sớm đã nỏ mạnh hết đà, tại quán trọ ở Tùng Nam Lĩnh kia, ta mạnh mẽ chống lại phản phệ, mới có thể phục hồi ý thức, từ lúc đó trở đi, mọi thứ đều đã định sẵn.”
“Huynh lừa ta? Từ lúc đó huynh đã luôn lừa ta!”
A Hằng giận dữ vô cùng, muốn nắm tay hắn, nhưng ánh mắt chạm vào các vết rách chồng chéo trên tay hắn, nàng liền ngừng lại: “Không sao đâu, không sao đâu… chỉ cần có thần cốt, huynh sẽ khỏe lại thôi…”
Trình Tịnh Trúc nắm lấy tay nàng, lắc đầu:
“Nếu muội khăng khăng phá vỡ Thần Sơn, phá vỡ phong ấn, muội sẽ vì điều đó mà hoàn toàn mất đi thân xác của muội, thần hồn của muội.”
A Hằng có thể dùng sức mạnh mồi lửa của mình tiêu diệt thần tiên hóa thân thành phong ấn, còn đạo tâm của thần tiên, cũng có thể khiến thân xác và thần hồn của A Hằng hoàn toàn tiêu tan, đến lúc đó, dù chân thân nàng có thể được bảo toàn nhờ sức mạnh của mồi lửa, nhưng cũng khiến nàng từ nay về sau thật sự chỉ còn là một kiện pháp khí Thiên Y lạnh lẽo vô tình.
Tiếng sấm dữ dội vang rền, mưa bụi đục ngầu che trời lấp đất, A Hằng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như vậy, nàng không biết mình rốt cuộc nên làm gì mới đúng, nàng không biết mình nên làm cách nào mới không hối tiếc.
“Vậy huynh phải làm sao?”
A Hằng nhìn hắn, giọng run: “Tiểu thần tiên, huynh muốn ta phải làm gì đây?”
Cảnh tượng Thần Sơn đổ sập, phong ấn tan hoang như dự đoán đã không xảy ra, Thanh Nga thật sự khó tin A Hằng lại vào thời điểm mấu chốt thoát khỏi phù văn Thiên Y, thoát khỏi sự khống chế của nàng, nàng vung tay áo, lửa tím u ám tập hợp trong lòng bàn tay, các phù văn còn sót lại trong cơ thể A Hằng xuyên qua máu thịt từ chân thân hỗn độn của nàng, nhưng lại bị kim điện hóa thành kinh lạc quấn xé tan vỡ, sắc mặt Thanh Nga âm trầm, lập tức quyết định, siết ngón tay, mồi lửa trong ngực A Hằng lập tức sôi trào.
A Hằng lập tức cứng đờ thân thể, cơn đau thấu trời như bị tách xé máu thịt tràn đến toàn thân, lòng tai nàng chảy máu tươi nhiều hơn, đau đến mức nàng không kìm được lớn tiếng thét lên.
Nơi xa, Lâm Nương nghe thấy tiếng kêu đau đớn của nàng, nhưng bản thân lại bị pháp trận ánh vàng kìm hãm không thể cử động, chỉ có thể quay đầu khóc gọi: “A Hằng…”
Trình Tịnh Trúc giơ tay, pháp thừng bay về phía Thanh Nga, nhưng bị Hắc Thạch chém đứt một nhát, hai viên mồi lửa lập tức bị mạnh mẽ tách ra khỏi cơ thể A Hằng, nàng yếu ớt ngã vào vòng tay Trình Tịnh Trúc, sau lưng một mảnh máu thịt mơ hồ.
Đó là sự quyến luyến của mồi lửa đối với vật chứa hoàn hảo như nàng, chúng quyến luyến không muốn rời cơ thể nàng đến mức cắn xé máu thịt cũng không chịu đi, dù vậy Thanh Nga vẫn buộc tách chúng ra ngoài.
Mồi lửa rơi vào trong tay Thanh Nga, thấm vào cơ thể nàng từ lòng bàn tay, trên mặt và thân thể nàng lập tức hiện ra vô số vết thương, nàng chẳng hề bận tâm, nhưng trong hơi thở của mồi lửa nàng lại cảm nhận ra điều gì đó, nàng nhìn chằm chằm thiếu nữ dưới đất, khó che giấu sự kinh ngạc: “Ngươi thứ này không chỉ mọc ra máu thịt, mà còn… mọc ra một trái tim nữa sao?”
Khó trách, khó trách nàng không nghe lời như vậy, khó trách nàng có thể giữ vững ý thức, thậm chí thoát khỏi sự khống chế của phù văn Thiên Y!
Không chỉ đơn thuần là một trái tim như vậy.
Tình cảm của con người đều sinh ra từ trái tim, A Hằng là yêu tà trời sinh, dù nàng có sinh trái tim cũng chỉ là trái tim yêu, yêu khác với con người, trời sinh ít tình cảm nhiều dục vọng, trái tim yêu như vậy rất dễ bị mồi lửa dụ dỗ, cũng như các tín đồ yêu tà của Thanh Nga.
Nhưng trái tim này của A Hằng, lại càng giống trái tim người hơn!
Thanh Nga giơ tay nhắm vào sau lưng A Hằng, lúc này, Từ Tế chân quân phá vỡ lớp lớp mây đen, ánh hào quang chậm rãi lan tỏa lao về phía Thanh Nga, Hắc Thạch bị ánh hào quang bỏng rát, ngã xuống đất.
A Hằng đau đến run rẩy, gió mưa lạnh lẽo đến vậy, nàng từ từ nắm lấy tay áo của Trình Tịnh Trúc, trong hơi thở đều là mùi máu trên người hắn hòa với hương cỏ thanh hành, nàng dường như không còn đau nhiều nữa, hắn ôm nàng ngồi dậy từ từ, hơi thở rối bời của nàng lướt qua áo hắn, giọng nói nhẹ nhàng: “Tiểu thần tin, huynh tin ta không?”
“Tin.”
Hắn đỡ vai nàng, cúi mắt nhìn đối diện nàng.
A Hằng nhếch môi muốn cười, nhưng đau quá, đau đến cơ bắp má run rẩy không tự chủ được, nàng nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của hắn, nói: “Đưa mồi lửa của huynh cho ta, được không?”
“Được.”
Tóc dài màu bạc xám của Trình Tịnh Trúc ướt rối trên vai lưng, hắn khép ngón tay kết ấn vàng, trong khoảnh khắc, hai viên mồi lửa đang bao quanh gỗ trấn đàn hiện ra từ ngực hắn.
Hắn đẩy hai ngón tay về phía trước, gỗ trấn mộc cùng hai viên mồi lửa lập tức thấm vào trong cơ thể A Hằng.
Ngón tay A Hằng nắm chặt lấy ống tay áo hắn, mồi lửa vào lồng ngực nàng, phát ra tiếng kêu réo rắt phấn khích, tiếng đó làm trong tai nàng lại chảy ra máu, ngón tay Trình Tịnh Trúc nhẹ nhàng xoa tai nàng, nói: “Có gỗ trấn đàn ở đây, Thanh Nga sẽ không thể mạnh mẽ lấy mồi lửa trong cơ thể muội.”
Mí mắt A Hằng run rẩy, nhìn hắn.
Trời đất u ám tối tăm, tia điện lạnh lẽo soi sáng đôi mắt hắn một thoáng ngắn, các vết nứt trên má hắn càng lúc càng lớn, màu đỏ máu hòa với màu vàng thành vết thương hung tợn, giọng hắn vang vọng gần trong gang tấc:
“Trước đây ta đã từng rất giận muội, vì muội không hiểu ý nghĩa của lời hứa, tuy rằng ta biết, giữa chúng ta chắc chắn sẽ có một người thất hẹn, nhưng mười năm trong khe hẹp ở Thần Sơn, ta vẫn luôn nghĩ người đó sẽ là ta.”
A Hằng nắm chặt ngón tay, siết chặt ống tay áo của hắn.
“Trước kia ta luôn vẽ ấn minh quang, ta mong một ngày nào đó cha sẽ đến cứu ta thoát khỏi đau khổ, trở về thượng giới, nhưng theo thời gian dài, ta lại bắt đầu nghi ngờ, ta nghi ngờ cha nuôi dưỡng ta chỉ để một ngày nào đó lợi dụng ta, khiến ta trở thành phong ấn trên Thần Sơn, hòa hợp với ngọn núi già cỗi đó mãi mãi, đó chính là sứ mệnh cha trao cho ta, ta cũng từng có oán hận, ta không hiểu tại sao mình phải hy sinh mạng sống và tất cả bản thân cho thương sinh ta chưa từng gặp mặt… ta rõ ràng đã sớm chấp nhận số phận phải chết, A Hằng, lúc đó, muội đáng lẽ nên tự mình đi, trên đời này không ai có thể thay thế sự tự do của muội.”
“Huynh… giận ta vì chuyện này sao?”
Cổ họng A Hằng căng chặt, nghẹn ngào:
“Nếu ta không làm vậy, huynh đã chết từ lâu rồi, huynh có biết không? Trên đời này… sẽ không còn huynh nữa, huynh sẽ hồn bay phách tán, biến mất vĩnh viễn!”
Trình Tịnh Trúc khẽ cong mắt, gió mưa vô tận thổi qua: “Ta biết.”
“Nhưng ta… nhưng ta không muốn huynh biến mất, tiểu thần tiên, ta không thể ích kỷ một chút sao?” nàng nhìn hắn, hỏi với ánh mắt mong chờ: “Ta không thể trở thành người xấu sao?”
“Muội vốn không muốn làm người xấu, không phải ư?”
“Ai nói vậy! Ta vốn xấu từ đầu, ta là yêu tà trời sinh, là yêu xấu độc nhất vô nhị trên trời dưới đất!”
Trình Tịnh Trúc đối diện ánh mắt quật cường của nàng, hắn im lặng không nói gì, một lát sau, hắn cúi người ôm nàng vào lòng, A Hằng chẳng dám cử động chút nào, sợ thân xác của hắn sẽ bởi vậy tổn hại càng thêm nặng, nhưng hắn lại ôm nàng rất chặt, cằm đặt nhẹ trên vai nàng, hơi thở yếu ớt khó nghe: “Muội rất tốt, luôn rất tốt, trong khe hẹp Thần Sơn, chính sự kiên trì suốt mười năm như một của muội, sự cố chấp với tự do, đã khiến ta, người vốn đã chấp nhận số phận chết, không khỏi khao khát được sống…”
Được sống, gặp gỡ thương sinh, được sống, không thất hẹn.
“Ta ở nhân gian rất nhiều năm, vẫn luôn chờ đợi một cơ hội trở về đây, ta không biết những năm đó muội đã trải qua những gì, ta sợ muội biến mất, ta sợ đến quá muộn… cho đến khi gặp lại ở thôn Hắc Thủy, dù cho muội đứng trước mặt ta với bộ thân xác xa lạ, dù cho muội đã quên ta từ lâu, ta vẫn biết đó chính là muội.”
“Muội còn sống, là điều ta may mắn nhất trong đời.”
Đến nay, hắn vẫn nhớ rõ ngày mưa phùn sàn sạt thuở đó, dưới mái hiên cỏ tranh, khói nhẹ mưa đen, chỉ có nàng rực rỡ tươi sáng như hoa đỏ liễu xanh, nàng mang theo một thân hơi mưa ẩm ướt ngã xuống trước bàn hắn, hắn tháo bùa vàng chu san giữa trán nàng, xuyên qua bộ thân xác con người xa lạ ấy mà nhận ra nàng.
Nước mắt lặng lẽ tràn đầy mí mắt hắn: “Cha từng dạy ta, làm thần minh, phải lòng mang thương sinh, vì muôn dân thiên hạ, vạn vật tứ hải, không tiếc thân mình, lúc đó ta chẳng hiểu những điều này, ta là yêu muội trước… mới biết yêu chúng sinh.”
Gió mưa rả rích, bốn phía hỗn loạn, non đất rung chuyển.
A Hằng cứng ngắc trong vòng tay hắn.
Yêu… ta?
Đôi mắt nàng đầy lệ ngưng đọng sắp rơi, Trình Tịnh Trúc ngồi thẳng người, hai tay ôm lấy mặt nàng, đôi môi nhợt nhạt hôn nhẹ qua mắt nàng, vết giới giữa trán đột nhiên nứt vỡ, máu đỏ tươi chảy xuôi dòng, vết chu sa hoàn toàn biến mất.
Trán hắn nhẹ nhàng chạm trán nàng, ngay khoảnh khắc này, bảo châu trên cổ A Hằng bùng phát ánh sáng rực rỡ, ánh sáng dịu nhẹ bao quanh thân thể nàng, A Hằng nghe thấy giọng nói của hắn, rõ ràng rất nhẹ nhưng vang vọng khắp trời đất:
“Ta lấy danh Bạch Trạch, nguyện cho yêu tà độc nhất vô nhị trên trời dưới đất ——
Thân cùng nhật nguyệt, lòng không ưu sầu, tiêu dao trọn năm, tự tại tháng ngày.”
Khám phá thêm từ VIVIAN THÍCH ĂN DÂU TÂY
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Người chồng số ngắn của toi đã chếch rồi, chưa có miếng tình củm nào luôn á huhu