Tác giả: Sơn Chi Tử
Đầu năm mới vừa qua, trong vườn vẫn còn những chiếc đèn lồng lụa đỏ chưa được tháo xuống, gió đêm lạnh giá thổi khiến cây cối trong vườn xào xạc, bóng đèn lồng lụa đỏ rung chuyển sau lưng thanh niên, ngay khi lời nữ áo xanh vừa dứt, kiếm ngọc trắng sau lưng hắn lập tức tuột ra vỏ, thẳng về phía mặt nữ áo xanh.
Kiếm này được chế tác từ ngọc trắng, nên không có ánh sáng gay gắt như kiếm đao thép thông thường, ngược lại ánh kiếm ôn hòa, nhìn giống một vật lễ vật dùng để cúng tế hơn là vũ khí có lưỡi sắc, nữ áo xanh dường như cũng nghĩ vậy, thế nên không tránh không lùi, mỉm cười giơ ngón tay trắng mịn, mảnh vải xanh bay ra dễ dàng quấn lấy lưỡi kiếm ngọc trắng, ngay khoảnh khắc sau, lưỡi kiếm rung động, lệ khí lan ra, gió mạnh cuốn lấy, tiếng vải rách vang vọng.
Nữ áo xanh bị gió mạnh kia đẩy lùi vài bước về sau, nàng liếc nhìn mảnh vải xanh rơi trên đất bị xé toạc, mảnh vải mỏng bị gió thổi bay, hóa thành lông vũ xanh trôi về mặt nước, nàng không còn mỉm cười nữa: “A Hoài, chàng lấy hung kiếm như vậy ở đâu? Núi Xích Hà không phải là núi đạo sĩ thanh tâm quả dục sao? Tại sao kiếm khí của chàng lại hung bạo đến vậy?”
Kiếm ngọc trắng quay về tay thanh niên, tua rua rung chuyển một lần rồi một lần, A Hằng đứng bên cạnh im lặng đến lúc này cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của hắn: “Kiếm này, ta đúc đặc biệt cho ngươi.”
Giọng hắn trẻ trung, trầm lắng, bình lặng như suối lạnh cạn nước.
Nữ áo xanh ngước mắt nhìn thanh kiếm ngọc trắng trong tay hắn, mỉm môi cười: “Vậy sao A Hoài, như vậy đủ thấy mười bảy năm chàng ở trên núi Xích Hà, vẫn mỗi ngày nhớ đến ta, suy nghĩ về ta.”
Lúc này, bỗng vang lên một tràng tiếng cười trong trẻo của một nữ tử, nữ áo xanh quay theo tiếng nhìn về phía nữ yêu mù mắt, nữ yêu này từ khi Lục Hoài thật xuất hiện đã đứng một bên không động, lúc này, một tay ôm búp bê vải, nhẹ nhàng ngước cằm tái nhợt, chính xác hướng về phía nữ áo xanh, nói: “Đầu chim quá nhỏ, dung lượng quả nhiên không đủ, ngu xuẩn thật, người ta đúc kiếm vì ngươi là để giết ngươi, ngươi vậy mà còn tình tứ với hắn.”
Nụ cười trên môi nữ áo xanh cứng đi, miệng nữ yêu mù này quả thực như được tẩm độc, nữ áo xanh thậm chí nghi ngờ bổn tướng của nàng ta có phải là một loại độc vật nào đó không, nhưng mặt nữ áo xanh lúc này không có chút oán giận, giọng nói mềm mại, từ từ nói với A Hằng: “Thiếp đã sống ba trăm năm trên đời, tình đời nào ta chưa từng thấy? Kẻ mù, ngươi còn chưa hiểu những điều này.”
A Hằng rất ghét nữ áo xanh gọi nàng là kẻ mù, nhưng nàng chưa kịp ra tay thì nghe thấy tiếng kiếm khí hú hét trong gió, Lục Hoài lại tấn công, hắn rõ ràng không muốn nói chuyện cũ với nữ áo xanh này, ra kiếm rất sắc bén, A Hằng đứng yên không động, đứng xem cảnh, nhưng càng nghe, nàng càng dùng khí để phân ra được kiếm khí của Lục Hoài cực kỳ hung bạo, đó hoàn toàn không giống như pháp khí huyền môn tầm thường, thường thì huyền môn lấy cái gọi là đức hạnh, là từ bi làm gốc tu hành, pháp khí mang tất nhiên chính khí trang nghiêm, nhưng kiếm Lục Hoài lại hung bạo tàn nhẫn, hắn rõ ràng lấy thanh khí làm gốc, nhưng kiếm khí lại đục lạnh âm u.
“Kiếm này của A Hoài… là đúc từ xương yêu sao?”
Rõ ràng, nữ áo xanh sau vài lần giao đấu với Lục Hoài, cuối cùng cũng nhận ra đầu mối của bảo kiếm ngọc trắng của hắn, móng tay đỏ chói của nàng dài ra vài thước, chặn đứng lưỡi kiếm, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện ra vẻ không thể tin được, nhìn về người trước mặt.
Đôi mắt hắn thực sự đẹp.
Nữ áo xanh vẫn nhớ lần đầu gặp gỡ, đôi mắt hắn trong xanh sâu thẳm, say đắm hơn sóng nước mặt hồ, nhưng lúc này, biểu cảm của hắn quá lạnh lùng.
Nàng hoàn toàn không thích điều đó.
Móng tay đỏ chói của nàng nhẹ nhàng vuốt qua lưỡi kiếm ngọc trắng, tiếng nứt như băng liên tục vang lên, đó là tiếng than khóc của hồn yêu bị phong ấn trong thanh kiếm khi cảm nhận được đồng loại, nhưng trên khuôn mặt trắng mịn quá mức của nàng lại không có chút thương xót: “Yêu loại thông thường đều có một khúc xương đặc biệt, khúc xương nối khí của từng yêu khác nhau cũng khác nhau, một số ở xương sườn, một số ở ngón tay, một số ở xương sống… hóa ra, mười bảy năm chàng ở núi Xích Hà, chính là dùng bốn mươi chín khúc xương yêu này để đúc hung kiếm, A Hoài, chàng hận ta đến vậy.”
Nàng ta đột ngột ngước mắt, vải xanh trên vai trượt xuống, áo lót vàng nhạt làm làn da nàng trắng tinh, một vết sẹo hồng nhạt ở bên vai trái uốn lượn bất thường, hoàn toàn chìm vào áo lót: “Nhưng chàng dựa vào cái gì hận ta? Rõ ràng là chàng không tốt, là chàng nuốt lời, chàng nói sẽ yêu ta đời đời kiếp kiếp, nhưng cuối cùng, chàng lại đâm ta một đao, muốn ta chết, còn hận ta… tiếc là A Hoài, ta không giống loài người các chàng, trái tim ta không ở bên trái mà ở giữa, chàng đâm sai chỗ rồi.”
“Hôm nay,”
Lục Hoài nhìn thẳng vào mắt nàng, từ từ nói: “sẽ không còn sai nữa.”
Gió đêm trong vườn lạnh thấu xương, vợ chồng Lục lão gia và các nô bộ trên hành lang vẫn hôn mê bất tỉnh, nữ áo xanh nhìn chằm chằm vào người trước mặt, đôi mắt, lời nói của hắn đều lạnh lùng đến vậy.
Nhưng trước đây hắn không phải như vậy.
Bản tướng của nữ áo xanh là một con chim sẻ lưng xanh, tu hành trăm năm mới hóa hình người, nàng đầy tò mò đối với loài người, tò mò họ khám pha ra cách tơ tằm dệt vải, may thành quần áo, tò mò họ trồng lúa trên núi hoang thành lương thực no bụng, tò mò họ đốn gỗ làm nhà, xây gạch thành thành… nàng cực kỳ yêu thích sự nhộn nhịp của thế gian loài người, vui chơi trong đó trăm năm, vào một mùa xuân nào đó, khi hoa xuân rực rỡ nhất, bên hồ Kha Sơn, nàng gặp được Hoài lang này.
“Trăm năm trước, lần đầu gặp tại Kha Sơn, ta dẫn tiểu tỳ nghịch nước và hái sen trong hồ, vẫn nhớ sương mù bao phủ mặt hồ, ta quay người lại, thì thấy một tiểu tử ngốc đứng bối rối ở bờ hồ, ta nhìn hắn, hắn như con mèo lông dựng, không biết đặt tay chân ở đâu… toàn mặt hắn đỏ bừng, cúi người xin lỗi liên tục, quay người định chạy, lại đâm đầu vào cây, ta và tiểu tỳ đều cười hắn, càng cười, mặt hắn càng đỏ cực kỳ, ngày đó nắng đẹp, chiếu sóng nước hồ lấp lánh, nhưng ta nhìn đôi mắt hắn lảng tránh, không dám nhìn ta nhiều dù chỉ một cái, lại cảm thấy, đôi mắt hắn trong trẻo hơn, đẹp đẽ hơn cả sóng nước hồ.”
Nữ áo xanh nhìn chằm chằm vào mắt hắn, hồi tưởng lại, ngày đó sóng nước trên hồ đẹp đến nao lòng, lá sen xanh um, hoa sen đua nở, nàng bị đôi mắt đẹp ấy thu hút, bước lên bờ đi về phía hắn.
Hắn càng bối rối hơn, nhắm mắt vội nói: “Xin lỗi, cô nương, không biết các cô ở đây, đã mạo phạm rồi.”
Nữ áo xanh thấy quần áo hắn dù cũ nhưng rất sạch sẽ gọn gàng, trong tay còn ôm vài cuốn sách, nàng tò mò tiến gần: “Này, ngươi là người đọc sách sao?”
Hắn là người đọc sách, còn là chủ bộ huyện nha.
Nữ áo xanh trước khi gặp hắn thì không biết chủ bộ là gì, sau này mới biết, thì ra đó là viên quan dưới quyền tri huyện lão gia ở huyện nha.
Còn lý do nàng gặp hắn ngày đó, là vì địa phương vừa trải qua thiên tai, để thuyết phục hương thân cứu tế cứu dân, hắn nhiều lần đến cửa nhưng không được gặp, sau khi nghe tin các lão gia hương thân sẽ đi săn trên Kha Sơn thì vội chạy lên núi, nhưng đó chỉ là trò đùa của các lão gia hương thân đối với hắn.
“Ta thường xuống núi tìm hắn, hắn lúc nào cũng rất bận, nhưng mỗi lần ta đến, hắn đều chuẩn bị trái cây ngọt ta thích, sau này ta không ở trên núi nữa, ở trong thư phòng của hắn, hắn lúc nào cũng nghiêm chỉnh dạy ta viết chữ, ta không thích những điều đó, nhưng ta thích vẻ mặt nghiêm túc của hắn, để được nhìn nhiều hơn vẻ mặt ấy, ta thậm chí học được nhiều chữ.”
Vì những nạn dân đói không có gì ăn, hắn đã trả giá rất nhiều, bị hương thân trêu chọc, bị huyện lệnh làm khó, nữ áo xanh vẫn nhớ, có một ông già gầy còm chết đói trước mặt hắn, hắn ngồi bên đèn đêm khuya, thậm chí lén khóc.
“A Hoài, chàng còn nhớ không? Ta nói ta có nhiều điều không hiểu về thế gian này, ta muốn biết con gà mái đẻ trứng như thế nào, chàng liền mua một con về, cùng ta ngồi xổm cạnh ổ gà xem, nhưng con gà đó bị chúng ta xem quá căng thẳng, không đẻ ra một quả trứng nào, cuối cùng chàng lén mua trứng đặt dưới mông gà để lừa ta rằng là nó đẻ, ta muốn biết hạt giống nảy mầm và lớn lên như thế nào, chàng mua hạt hoa trồng trong chậu, nhưng ta lại không kiên nhẫn đợi nó lớn lên, nở hoa.
Sau một ngày nào đó, ta mới bất ngờ nhận ra chậu hoa lan ở cửa sổ nở hoa đẹp đến vậy, chàng chăm sóc nó rất tốt, ta khi nhàm chán xé sách của chàng chơi, chàng cũng không giận, lúc nào cũng dọn dẹp đống lộn xộn ta cố ý tạo ra từng chút một… ta hỏi chàng, ta có phải rất kỳ quái không, có phải tò mò quá nhiều điều không, chàng nói, có tò mò là điều bình thường, người ta đầu tiên có tò mò, sau đó mới tìm lời giải đáp, tìm được nhiều lời giải đáp thì sẽ bớt một phần không hiểu về thế gian này, chàng nói chàng sẽ mãi mãi giải đáp nghi vấn cho ta, mãi mãi không ghét ta, mãi mãi bên ta…”
Trước khi nữ áo xanh nói xong, lưỡi kiếm ngọc trắng lướt qua móng tay đỏ sắc bén của nàng, ép đến cổ họng nàng, nữ áo xanh một tay đánh lệch kiếm, xoay người rơi xuống không xa, vải xanh bay nhẹ theo gió, nàng nhìn vết thương máu đỏ trong lòng bàn tay, rồi nhìn Lục Hoài, móng tay đỏ của nàng nhẹ nhàng vuốt qua vết sẹo dữ tợn trên ngực, ánh mắt oán trách: “Là chàng nuốt lời, A Hoài, chàng rõ ràng đã nói sẽ mãi mãi yêu ta, nhưng vết sẹo này trên người ta chính là chàng để lại, đây là vị trí trái tim loài người, chàng thực sự muốn ta chết, đến bây giờ, chàng vẫn không thấy lời thề của chàng là đáng cười sao? Tình yêu loài người các chàng miệng nói ra, lại là thứ thay đổi dễ dàng đến vậy sao?”
A Hằng đứng bên nghe một lúc, nghe có vẻ đây là câu chuyện yêu nữ si tình và lang quân phụ lòng, nàng nhẹ nhàng hướng về phía Lục Hoài, nếu như nữ áo xanh nói những chuyện quá khứ trăm năm trước hắn đều nhớ rõ, thì hắn chắc chắn mang trong người gốc chấp.
Nói như vậy, Mạnh bà đúng thật là già cả mắt mờ, lần này chính bà không xử lý tốt gốc chấp của Lục Hoài, lại tìm ai dọn hậu quả cho bà? Nghiêu Vũ sao?
Lục Hoài dường như đang nghe một câu chuyện tầm thường, đầu kiếm ngọc trắng của hắn có dính máu đỏ, hắn liếc nhìn: “Yêu vật như ngươi, khi nào thực sự hiểu được tình yêu là gì.”
Hắn vung kiếm tiến lên, lưỡi kiếm chạm vào vải lụa xanh của nữa áo xanh, hắn xoay lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thủng lớp vải mỏng, kiếm khí uy hiếp người, nữ áo xanh dùng móng tay chống vào lưỡi kiếm, máu chảy như suối, ngọn đèn mờ tối trong vườn chiếu sánh ánh nhìn lạnh lẽo, không giống người của nàng, nàng nhẹ nhàng mở môi đỏ, một vật lấp lánh ánh tím bay ra, lập tức nóng lòng rơi vào lòng nàng, tham lam hút máu nàng, Lục Hoài ở gần, tay nàng lại vừa chống vào kiếm của hắn, hắn nhìn rõ vật đó tròn trịa như ngọc, được xếp lớp bằng chỉ vàng đỏ, ánh tím bên trong như một con mắt, nhấp nháy, như đang mở mắt nhìn người, mắt tím đó không ngừng hút huyết khí, ánh tím càng rực rỡ, còn sắc mặt nữ áo xanh càng tái nhợt, nhưng yêu khí xung quanh nàng càng sắc bén.
Vật đó rõ ràng không có chuông, nhưng lại phát ra tiếng chuông lớn gào rống.
Mắt tím nháy một cái, khí đen bao trùm toàn thân nữ áo xanh, nàng nghiêng người đẩy lưỡi kiếm ngọc trắng, một tay đập vào cánh tay Lục Hoài, luồng khí mạnh khiến Lục Hoài lảo đảo lùi lại vài bước.
Cũng chính lúc này, búp bê vải mà A Hằng ôm trong lòng dường như rung một chút, nàng vội nhìn xuống, không hiểu sao búp bê vải tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, A Hằng vô tìn cảm nhận được một ý cảnh giác, nàng lại phân biệt vị trí nữ áo xanh trong gió, dường như lại có mùi hương quen thuộc, mùi đó càng đậm, lúc này A Hằng đột ngột hiểu ra.
Mồi lửa…
Đó chính là mùi của mồi lửa!
Ánh tím u lượn cùng luồng khí đen, nữ ánh xanh ngước mặt tái nhợt, bất chấp sự tham lam của mắt tím, nắm chặt nó vào trong tay, nàng nhìn thanh niên áo trắng mang kiếm ngọc.
Lục Hoài bị khí đen bỏng cánh tay, lúc này đau đớn vô cùng, nhưng hắn không tỏ ra chút đau khổ nào, nhưng đúng lúc đó, hắn nhìn thấy nữ áo xanh mở bàn tay máu đỏ, và trong tay nàng, lớp chỉ vàng đỏ bên ngoài con mắt tím quỷ dị đó quay nhanh chóng, bên trong mắt tím lập tức biến thành một bức chắn sáng nửa trong suốt, trong quả cầu vàng đỏ nhỏ, lửa tím nâng đỡ bức chắn tròn đó, bên trong hiện ra hình bóng một nữ tử trẻ tuổi, dung mạo xinh đẹp, lông mày cong như đài mây, xích xiềng quấn lấy toàn thân nàng, nàng treo lơ lửng trong đó, mắt nhắm chặt, dường như ngủ say.
Sắc mặt Lục Hoài cuối cùng cũng thay đổi, đồng tử co lại: “Thu Phương.”
A Hằng không nhìn thấy, cũng không biết Thu Phương là ai, nhưng nàng cảm nhận được vật trong tay nữ áo xanh khí thế càng tăng lên, dường như đang giam giữ một thứ gì đó.
A Hằng cố gắng ngửi mạnh hơn.
Dường như là mùi của một con người.
Nữ áo xanh cười: “A Hoài, chàng vô tình với ta, nhưng với nàng ta lại vẫn tình sâu như vậy… chàng nói ta không hiểu tình yêu của loài người, ta thực sự không hiểu lắm, tại sao chàng có thể nói không yêu ta liền không yêu ta? Vì lúc đó chàng phát hiện ta là yêu? Chàng sợ ta, ghét ta, nên không yêu ta nữa, thậm chí còn muốn giết ta… Còn nàng ta là người, nên chàng yêu nàng ta, dù nàng ta đã chết, dù hai người chuyển kiếp thành người lạ, chàng vẫn yêu nàng ta?”
“Thả nàng ra!”
Lục Hoài lạnh lùng nói.
“Đau lòng phải không? nữ áo xanh thưởng thức vẻ mặt hắn, cười nói, “A Hoài, tất cả này đều do chàng gây ra, chàng sớm trốn đến núi Xích Hà, khiến ta không tìm thấy chàng, không còn cách nào, ta chỉ có thể tìm nàng ta trước, chàng còn không biết phải không? Kiếp này nàng ta vốn là người nước Kỳ Trạch, gia đình gặp nạn trở thành lưu dân, là ta đưa nàng ta về Ung Ninh Quốc, đến Nghiên Hương Dịch ở Tùng Nam Lĩnh này ở lại, mười năm rồi, nàng ta đã làm hàng xóm gần gũi của cha mẹ chàng mười năm, ta nghĩ, một ngày nào đó, dù là vì cha mẹ chàng, hay là vì nàng ta, chàng sẽ quay lại, hôm nay, chàng đã quay lại, nàng ta cũng không còn giá trị lợi dụng nữa, nàng ta cùng cha mẹ nàng ta, thậm chí cả cha mẹ chàng, và cả chàng… tất cả phải chết.”
“Đây là nợ chàng phải trả ta, A Hoài.”
Lục Hoài nhìn nữ tử bị giam trong pháp khí quỷ dị trong tay nàng, nhắm mắt, tay cầm kiếm nổi gân xanh: “Đối với ngươi, mạng người rốt cuộc tính là cái gì?”
Hắn dần dần đưa ánh nhìn dừng trên mặt nữ áo xanh: “Ta đã sớm biết ngươi là yêu, từ lúc đầu gặp được ngươi, ta đã biết.”
Nụ cười trên mặt nữ áo xanh cứng lại.
Hắn… nói gì?
“Rừng Kha Sơn dày đặc, thường có thú dữ, ngoài người đốn củi hoặc thợ săn, người thường không dám bước vào, hồ Kha Sơn càng sâu thẳm, trước đây cũng có vài vụ chết đuối ở hồ Kha Sơn do ta xử lý, còn có một vụ án tử giết người giả dạng chết đuối, từ vụ giết người đó, ít người dám đến gần hồ Kha Sơn, ta cũng đã sớm nhắc nhở người trong nha môn cảnh báo dân quanh núi, thử nghĩ xem, trong núi hoang vu, hai nữ tử yếu như ngươi và tỳ nữ ngươi đi chơi trên hồ chưa đủ, còn đùa nghịch trong hồ rất lâu, ta đã thấy vải lụa xanh trên cánh tay ngươi, ta chứng kiến nó hóa thành lông vũ dưới lá sen.”
“Lúc đó, ta đã biết ngươi là yêu, một con tước yêu.”
Hắn nói ra câu đó với giọng lạnh như băng.
Nữ áo xanh lập tức nghe thấy trái tim mình đập nhanh bất thường, đập mạnh vào ngực thịch thịch thịch, nàng nghĩ mãi cũng không nhớ lúc đó mình có lộ liễu khi đùa nghịch trong hồ hay không, nàng nhíu mày: “Chàng biết… chàng biết tất cả, vậy tại sao chàng không yêu ta? Tại sao chàng giết ta?”
Lục Hoài lạnh cười một tiếng, giọng nói hắn rất trầm: “Ta đã từng yêu ngươi, yêu ngươi ngây thơ, yêu ngươi tỏa sáng, yêu ngươi luôn tươi sáng rực rỡ, những điều này, ta không bao giờ phủ nhận.”
Nữ áo xanh ngẩn ngơ nhìn hắn.
Gió đêm thổi dải dây cột tóc trắng tím của hắn, nữ áo xanh đột nhiên không kiềm chế nghĩ, không biết hắn đã sống như thế nào trên núi Xích Hà mười bảy năm, tại sao khuôn mặt này lại trở nên gầy yếu tái nhợt đến vậy, trong khoảnh khắc ngẩn ngơ, nữ áo xanh nghe thấy hắn nói: “Người thì sao, yêu lại sao? Ta biết ngươi đến thế giới loài người, tất nhiên có nhiều điều không hiểu, ta bằng lòng suốt đời giải đáp nghi vấn cho ngươi, muốn mãi mãi bên ngươi làm mọi điều ngươi tò mò, xem gà đẻ trứng, trồng lan quân tử, ngắm hoa xuân, hái quả thu, ta muốn ngươi hiểu nhiều điều, muốn ngươi hiểu trái tim ta, ta nghĩ ta có thể dạy ngươi, dù dạy đến ta già, dạy đến ta chết, ta cũng cam tâm tình nguyện trở thành pháp môn nhập thế của ngươi, một hạt cát nhỏ bé không đáng kể trong cuộc đời dài lâu của ngươi.”
“Từ đầu ta đã biết giữa hai chúng ta không có tương lai dài lâu, ngươi dung mạo bất diệt, còn ta sẽ già sẽ chết, trăm năm của ta so với ngươi quá nhẹ nhàng, ta cũng không bao giờ nghĩ làm sao để ngươi coi trọng, ngươi cứ là ngươi, còn ta có thể bên ngươi bao lâu, đó là duyên phận của ta.”
Nữ áo xanh lại nghe tiếng tim mình đập.
Thịch, thịch, thịch, đập rất mạnh.
Trong ngẩn ngơ, não nàng lướt qua rất nhiều hình ảnh, những ký ức đột nhiên trở nên rõ ràng đến vậy, nàng thậm chí hiểu ra ý nghĩa của những trái ngọt xuất hiện trên bàn trong thư phòng mỗi ngày.
Nàng là chim sẻ núi, nàng thích nhất trái ngọt trong núi.
Còn hắn từ đầu, đã làm theo sở thích của nàng, đối xử nghiêm túc với sở thích của một con chim sẻ.
Xem gà đẻ trứng, trồng lan quân tử, ngắm hoa xuân hái quả thu gì đó… tại sao hắn, tại sao hắn lại nói những điều này, tại sao hắn lại tự nguyện trở thành pháp môn nhập thế của nàng?
Nàng rõ ràng đã ở trong thế gian này, nàng rõ ràng hoàn toàn không cần pháp môn nào!
“Ta nghĩ ngươi gả cho ta, là đã hiểu trái tim ta.”
Giọng nói Lục Hoài vang lên, nữ áo xanh lại đối mặt với đôi mắt hắn, nghe hắn nói: “Ngươi biết rõ phương pháp tu hành của mình bất chính, nếu cùng ta kết tóc chắc chắn sẽ tổn hại thọ nguyên của ta, nhưng ngươi không nói gì cả, ta ngày càng bệnh nặng, cảm thấy mình sắp đến hạn mệnh, đối với ngươi, ta cảm thấy tội lỗi không chịu nổi, không biết phải làm gì mới tốt, nhưng ngươi đã đối xử với ta như thế nào?”
Khám phá thêm từ VIVIAN THÍCH ĂN DÂU TÂY
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
