Lạc Nhịp – Chương 10: Ngôn quy chính truyện

Lạc Nhịp – Chương 10: Ngôn quy chính truyện

Tác giả: Tiện Ngư Kha

Kịch, hay thì phải diễn cho người hiểu nghề xem, có người thưởng thức thì màn diễn mới có giá trị.

Ở một nơi nghèo nàn, hẻo lánh như Đan Ngọc, hí kịch vốn chẳng được ưa chuộng, vì vậy trong thành chỉ có duy nhất một sân khấu, hơn nữa còn được xây dựng từ trăm năm trước. Những người dân từng chứng kiến nghi thức phá đài năm xưa gần như đều đã qua đời, những người già còn sống thì từ lâu cũng đã quên mất quy tắc được truyền lại từ thời cổ đại này. Bởi vậy, khi người dân trong thành nghe nói nơi Hứa Phụng bị sát hại rải đầy gạo, bột mì và tiền đồng, lại nhìn thấy hai con quỷ đen trắng lảng vảng, họ hoàn toàn không biết đó chỉ là một nghi thức, lại thêm có người cố tình kích động, những lời đồn về âm sai đến bắt hồn lập tức lan truyền khắp nơi, khiến chẳng một khám nghiệm tử thi nào dám động vào thi thể của Hứa Phụng.

Thế nhưng vị tú tài tao nhã, tuấn tú kia chỉ đi một vòng quanh thư phòng, đã hỏi nàng trong thành có sân khấu hát tuồng hay không, tuy giọng điệu của hắn nghe như chỉ tiện miệng hỏi một câu, nhưng Chu Hạnh không tin đó là sự trùng hợp tình cờ.

Nàng bình thản nói: “Vị tú tài họ Lục kia thích nghe kịch, lại khá am hiểu chuyện này, có lẽ hắn đã nhận ra nghi thức phá đài.”

Mấy người đều sững lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía Chu Hạnh. Nghi thức phá đài và toàn bộ màn mở đầu này đều đã được sắp đặt cẩn thận, một khi bị nhìn thấu, điều đó đồng nghĩa với việc thân phận người cầm đầu của Chu Hạnh đã bị phát hiện, vì vậy, xét cho cùng, đây chẳng thể xem là một tin tốt.

Nhưng trước khi vở kịch này mở màn, mỗi người đều đã lường trước đủ loại tình huống, nên chẳng ai vì chuyện này mà hoảng loạn.

“Nhưng ta thấy hắn cũng đâu giống người có bản lĩnh gì.” Đào Anh nhớ lại cảnh tượng ban ngày, vị Lục tú tài kia có gương mặt trắng trẻo, mặc bộ áo trắng đã cũ, vừa bước vào cửa đã cắm đầu đọc sách, lúc nói chuyện cũng chậm rãi từ tốn, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ hiền hòa, vô hại.

Chu Hạnh rúc người vào trong chiếc áo choàng dày, hai tay ôm lò sưởi để giữ ấm, không nói gì. Hôm nay mấy người này đều đã từng chạm mặt nhóm Triệu Cách, trong lòng hẳn mỗi người đều đã có nhận định riêng, nàng muốn nghe từng người nói một.

“Đám thị vệ đi theo Triệu Cách ai nấy đều thân thủ bất phàm, đặc biệt là tên họ Lý kia, e rằng võ công còn trên cả ta.” Tiêu Thiệp Xuyên cầm một mảnh gấm, chậm rãi lau thứ binh khí sắc bén gây chói tai trong tay, từ tốn nói: “Nhưng ta lại không nhìn ra manh mối gì ở Lục Chước Quang. Từ đi đứng, ngồi nằm của hắn, chẳng có chỗ nào giống người có võ công hộ thân.”

Tiêu Thiệp Xuyên luyện võ từ nhỏ, căn cơ vô cùng vững chắc, người bình thường hay người có luyện võ, hắn chỉ cần liếc mắt là có thể phân biệt được, bình thường hắn rất ít khi chịu thừa nhận có người mạnh hơn mình, có thể khiến hắn nói ra câu “võ công còn trên cả ta” thì chắc chắn là một nhân vật khó đối phó.

Ngỗi Cốc Vũ vừa nghịch đám thảo dược vừa cụp đôi mắt già nua, nói: “Nhà họ Triệu đã biết nơi này có điều mờ ám, tuyệt đối sẽ không phái mấy kẻ vô dụng chỉ được cái mã đến đây. E rằng vị Lục tú tài kia nhất định không ngây ngô, ngờ nghệch như vẻ bề ngoài, phải đề phòng.”

Ông phân loại xong đám thảo dược, chợt phát hiện một cọng cỏ bị con chim của Viên Sát tha đi, ông lập tức chộp lấy cổ con chim, giật cọng cỏ lại, mắng: “Đồ súc sinh lông lá, cái gì cũng dám ăn!”

Con vẹt kêu lên một tiếng “chít” thảm thiết, Viên Sát xót con chim cưng, vội vàng ôm nó vào tay kiểm tra thương tích, tức tối mắng: “Lão già chết tiệt này, ông đúng là thần hồn nát thần tính! Hôm nay ta cũng gặp vị tú tài kia rồi, chẳng qua chỉ là một tên thư sinh nói năng ẻo lả, uống một chén rượu đã đỏ bừng mặt. Người ta còn chưa làm gì mà ngươi đã tự dọa mình thành thế này, cẩn thận bộ xương già của ông, bị dọa cho tan ra thì chẳng có ai thu dọn đâu!”

“Ta có một thứ, cho các ngươi xem.” Tiêu Thiệp Xuyên đặt cây nhị hồ trong tay xuống, lấy từ phía sau ra một chiếc bao tải, rồi lấy một xấp giấy bên trong chia cho mọi người chuyền tay xem, “Đây là thứ tên Tiền Bất Đoạn nhặt được gần chỗ ở của Lục tú tài.”

Mấy người vừa nhận lấy đều đồng loạt cau mày, vẻ mặt trở nên khó diễn tả, đến khi xấp giấy truyền vào tay Chu Hạnh, nàng vừa liếc qua đã thấy trên giấy toàn là những nét chữ rồng bay phượng múa, chẳng ra chữ mà cũng chẳng giống bùa chú, lộn xộn nguệch ngoạc như một mớ tơ vò.

Chu Hạnh nhìn kỹ một lúc, miễn cưỡng nhận ra được vài chữ, không nhịn được bật cười: “Ồ, đang luyện theo《Lan Đình Tự》đấy à?”

Ngỗi Cốc Vũ đập xấp giấy xuống bàn, coi đó như bằng chứng thép: “Ngươi từng thấy tú tài nào viết chữ thành thế này chưa? Chỉ cần con bò già trên núi mà biết đọc chữ, nhét một cây bút vào móng guốc của nó, e rằng viết còn đẹp hơn thế này.”

Đào Anh cũng kinh ngạc thốt lên: “Giám khảo kỳ thi Đồng phải nhận bao nhiêu tiền mới có thể trái với lương tâm đến mức này, ban cho hắn cái danh tú tài vậy?”

Viên Sát vốn cố tình đối đầu với Ngỗi Cốc Vũ, đương nhiên không chịu đồng tình: “Dựa vào đâu mà ông khẳng định đây là chữ của Lục tú tài? Cũng đâu thấy hắn đề tên lên đó.”

Ngỗi Cốc Vũ liếc hắn một cái, cười mà như không cười: “Nếu ngươi cho rằng hắn chỉ là một thư sinh yếu đuối, vậy không bằng tự mình đi thử xem, nếu hắn có bản lĩnh gì khác ngoài dự đoán, vừa hay làm thịt ngươi để nhắc nhở chúng ta.”

Viên Sát: “Ông đây sợ hắn chắc? Ông tưởng ai cũng là con ba ba già tinh quái như ông à?”

Ngỗi Cốc Vũ lập tức chửi nhau với hắn, trách hắn trong bữa tiệc tối đã quá ra vẻ, suýt nữa bị giữ lại không thoát được, Viên Sát thì trách ông lúc khám nghiệm tử thi cứ giả thần giả quỷ, nhất quyết bày đàn cúng bái, vô cớ khiến người khác nghi ngờ. Con vẹt lông đen kêu ré lên mấy tiếng, như đang trợ uy cho chủ nhân.

Hai người vốn đã không hợp nhau từ nhiều năm trước, giữa đôi bên còn có ân oán cũ, Viên Sát dăm ba hôm lại bị Ngỗi Cốc Vũ hạ độc đến mức mặt mày co giật, sùi bọt mép; còn Ngỗi Cốc Vũ cũng không ít lần chịu thiệt dưới gậy của Viên Sát, chỉ là nay tuổi tác đã cao, cả hai đều không chịu nổi sự hành hạ của đối phương nữa, nên chuyển sang đấu khẩu, hễ mở miệng là cãi nhau đến đỏ cả mặt.

Đào Anh nghe hai người tranh luận qua lại, chỉ cảm thấy cả hai đều có lý, nhất thời chẳng biết nên đứng về phía ai, nàng chỉ đành đứng giữa khuyên can, van xin hai người cứ cãi thì cãi, nhưng đừng đập phá đồ sứ trong phòng. Tiêu Thiệp Xuyên lắc đầu thở dài, ôm cây nhị hồ lên, cần mẫn kéo như đang cưa gỗ, lấy độc trị độc.

Chu Hạnh đã quá quen với cảnh tượng này, thậm chí còn có nhã hứng lấy cây sáo ngắn ra thổi. Tiếng sáo khàn đục, chói tai chẳng kém gì tiếng cưa gỗ, trong phòng nhất thời vang lên đủ loại âm thanh hỗn tạp, ồn ào đến mức đinh tai nhức óc.

Rốt cuộc Viên Sát vốn không giỏi đấu khẩu, hơn nữa cũng chẳng chiếm được bao nhiêu lý lẽ, nên không cãi thắng được Ngỗi Cốc Vũ, lại bị tiếng “cưa gỗ” từ hai bên tai cùng tiếng kéo nhị hồ như kéo chân bàn hành hạ đến mức mặt mày dữ tợn, cuối cùng hắn phất tay, xem như ra hiệu đình chiến.

Ngỗi Cốc Vũ lúc này mới chịu dừng lại, Chu Hạnh cũng ngừng thổi sáo, cả căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Chu Hạnh nói: “Phía trước đã nói tin tốt, tiếp theo nói một tin xấu.”

“Quả nhiên bên cạnh Lĩnh Vương có nội gián, hắn bị giam hãm ở kinh thành quá lâu, lần này đến Đan Ngọc ngay cả người đi theo bên mình cũng không thể tin tưởng, có thể thấy tình cảnh của hắn ở kinh thành không được tốt, đang ở thế bất lợi. Số vàng đá giấu dưới gầm giường của Trâu Nghiệp đã bị lấy đi, e rằng cũng không thể đưa đến tay hắn. Triệu Cách nhất định sẽ phái người đi diệt khẩu.” nàng nhìn về phía Tiêu Thiệp Xuyên: “Yến Quyết có tin tức gì chưa?”

Tiêu Thiệp Xuyên: “Tạm thời chưa có.”

“Truyền tin cho hắn, bảo hắn bám sát Trâu Nghiệp, tuyệt đối không được để người chết ở bên ngoài, phải cố hết sức bảo đảm hắn còn sống để bị áp giải về nha môn.” Chu Hạnh chậm rãi nói, “Sòng bạc có thể sẽ bị giám sát nghiêm ngặt. Tiêu Thiệp Xuyên, mấy ngày tới huynh cứ ở trong sòng bạc, đừng tùy tiện đi lại. Viên Sát, đêm nay huynh lập tức trở về núi, không có việc gì thì không cần xuống.”

Nghe sự sắp xếp này, Viên Sát cảm thấy mình tạm thời không có việc để làm, liền muốn tranh thủ cho mình một cơ hội: “Người quanh năm luyện võ thì thói quen đã ăn sâu vào tận xương tủy, không thể nào che giấu mà không để lộ chút sơ hở nào. Nếu thiếu chủ vẫn chưa xác định được tên Lục tú tài kia, ta có thể đi thử hắn.”

“Ừm…” Chu Hạnh nhấp từng ngụm trà nóng, vẻ mặt trầm ngâm.

Đúng như Viên Sát nói, động tác của Lục Chước Quang có phần nặng nề, phản ứng cũng chậm chạp, nhìn từ những chi tiết nhỏ ấy thì quả thực không giống người có võ công, nhưng tối nay, lúc tiệc rượu sắp tan, nàng giả vờ say rượu làm loạn, sờ soạng người Lục Chước Quang một phen. Qua lớp áo mỏng, nàng chỉ cảm nhận được cơ thể dưới lòng bàn tay nóng rực, đừng nói là một thư sinh yếu đuối, ngay cả một người bình thường cũng khó lòng chịu nổi cái rét buốt của mùa đông giá lạnh.

Huống hồ trong lòng nàng còn có một nghi vấn đã nghĩ suốt cả ngày mà vẫn chưa giải đáp được —— hôm nay ở thanh lâu, rốt cuộc Lục Chước Quang đã dùng cách gì để phân biệt Đào Anh không nói dối?

“Huynh tạm thời không nên hành động, đợi ta tìm cơ hội thăm dò hắn.” ánh mắt Chu Hạnh rơi xuống những nét chữ chẳng khác nào bùa vẽ trước mặt, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không, “Còn chuyện những chữ này rốt cuộc có phải do hắn viết hay không, cũng dễ xác nhận.”

“Những thông tin chúng ta đưa ra đã đủ nhiều rồi, nếu Lĩnh Vương không phải kẻ ngốc, hẳn đã nhận ra vấn đề, trước tiên cứ cho hắn vài ngày để điều tra. Hôm nay mọi người vất vả rồi, kế hoạch hiện tại tiến triển thuận lợi, một khi vở kịch đã mở màn thì nhất định phải diễn cho thật đặc sắc, mới không phụ lòng khán giả, tiếp theo đều phải nhờ cậy các vị.” Chu Hạnh đặt chiếc chén trà đã uống cạn xuống bàn, khẽ vang lên một tiếng “cạch”, khiến tất cả mọi người lập tức thu lại vẻ mặt.

Sau một thoáng im lặng, nàng tuyên bố: “Tan họp.”

Mấy người đồng loạt đứng dậy, cúi người hành lễ với Chu Hạnh đang ngồi ở vị trí chính giữa, rồi lần lượt rời đi.

Trong góc phòng có một đường hầm bí mật, đi theo đường hầm xuống dưới có thể thông thẳng tới một vùng đất hoang cách đây vài dặm. Nơi đó chính là sân khấu kịch bị Hứa Phụng cho người đập phá, xung quanh không có người sinh sống, đến ban đêm lại càng tối tăm, không có lấy một ánh đèn, quả thực là địa điểm lý tưởng để giết người phóng hỏa, chỉ có điều hiện giờ nơi ấy mới chỉ được dùng làm lối ra của đường hầm bí mật.

Mọi người rời đi hết, xung quanh trở nên yên tĩnh, Đào Anh đích thân đun nước nóng mang đến cho Chu Hạnh rửa mặt, chờ nàng đổ nước quay trở lại thì Chu Hạnh đã nghiêng người ngủ quên trên chiếc giường gỗ.

Da nàng trắng đến mức quá mức nhợt nhạt, chỉ khi ở trong căn phòng ấm áp mới hiện lên chút ửng hồng, khiến nàng trông có thêm vài phần sức sống, sau khi vẻ sắc bén thường ngày được buông xuống, đường nét khuôn mặt cũng trở nên yên bình hơn đôi chút.

Đào Anh nhẹ tay nhẹ chân bước vào phòng, lần lượt tắt những ngọn nến, chỉ để lại một ngọn đèn tỏa ánh sáng yếu ớt, nàng lại nhẹ nhàng đắp chăn bông lên người Chu Hạnh. Thế nhưng động tác dù nhẹ đến đâu vẫn đánh thức Chu Hạnh, nàng mở mắt, thấy người đến là Đào Anh thì mơ màng nói: “Nghỉ sớm đi.” sau đó lại xoay người ngủ tiếp.

Đêm qua Chu Hạnh cũng ngủ lại căn phòng này, ánh nến hắt lên cửa sổ sáng suốt cả đêm, nàng ngồi trước bàn, không ngừng suy diễn lại kế hoạch từ đầu hết lần này đến lần khác, mãi đến khi trời sáng mới vội vàng thu dọn rồi chạy đến trà lâu. Bận rộn suốt cả ngày như vậy, nếu là người bình thường thì đã sớm mệt đến mức nằm liệt xuống đất.

Nhưng Chu Hạnh lại khác, bình thường nhìn nàng lúc nào cũng ngáp ngắn ngáp dài, dáng vẻ lười nhác, luôn mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng chỉ cần đôi mắt ấy còn mở, dường như bên trong luôn có một nguồn sức mạnh chống đỡ, khiến nàng vĩnh viễn không đến mức kiệt sức mà gục xuống.

Tuyết lại bắt đầu rơi dày hơn, mùa đông ở Đan Ngọc chỉ ngày càng lạnh thêm, Đào Anh ngồi bên ngọn đèn, khâu một chiếc áo bông lót lông ngỗng. Ban ngày lúc rảnh rỗi hay ban đêm dưới ánh đèn, nàng đều tranh thủ may, cố gắng làm xong để có thể tặng Chu Hạnh trước Tết.

Tuyết lớn rơi suốt hai ngày, khi tuyết vẫn chưa hoàn toàn ngừng, ngoài đường đã bắt đầu có người dân quét tuyết. Lữ Hồng vừa nhậm chức, đã cho quan phủ dán cáo thị, để thể hiện hình tượng gần gũi, thân thiện với dân chúng, còn đặc biệt dẫn theo Phùng Tông và nha dịch cùng tham gia đội quét tuyết.

Triệu Cách ngoài miệng nói sẽ phối hợp với Tề Huyên điều tra vụ án, nhưng thực tế chỉ chạy đi được nửa ngày đã lấy cớ mình bị nhiễm lạnh, sau đó ôm mỹ thiếp ở trong phòng hưởng lạc, đóng cửa không ra ngoài.

Lý Ngôn Quy thì chạy đi chạy lại giữa sòng bạc và chỗ ở của Thôi Tuệ, nhân lực không đủ, một mình hắn phải trông nom cả hai nơi, thực sự phân thân không xuể. Đêm hôm trước, lúc chia tay Lục Chước Quang giữa trời tuyết, hắn từng hỏi Lục Chước Quang rằng nếu đã nhận ra đám người Chu Hạnh có điều khả nghi, tại sao lại không nói rõ với Triệu Cách.

Lục Chước Quang lại đầy ẩn ý nói: “Những chuyện này chẳng qua chỉ là suy đoán của ta mà thôi, nếu ngươi cảm thấy đúng thì cứ việc đi nói với Triệu Cách, đúng hay sai cũng chẳng liên quan gì đến ta.”

Lý Ngôn Quy trằn trọc cả nửa đêm, cứ cảm thấy trong lời này có bẫy, nên nhịn đến tận bây giờ vẫn chưa nói, nhưng hai ngày nay hắn phải chạy tới chạy lui giữa hai nơi, bận đến mức chân không chạm đất, cảm thấy cũng đến lúc dùng chuyện này uy hiếp Lục Chước Quang một chút. Không thể nào mọi người cùng nhau làm việc, hắn thì bận tối mắt tối mũi, còn họ Lục lại nhàn nhã trốn trong phòng được.

Lúc tìm đến cửa, Lục Chước Quang đang luyện chữ, trong phòng đốt hương, lò sưởi tỏa hơi ấm, hắn mặc một bộ áo trắng, đứng trước bàn cầm bút, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã thong dong.

Lý Ngôn Quy nói thẳng: “Công tử đã dặn phải trông chừng cả sòng bạc và chỗ ở của Thôi Tuệ, theo lý thì hai chúng ta mỗi người nên trông một nơi.”

Lục Chước Quang lại nói: “Hai ngày tới ta đều không rảnh.”

Lý Ngôn Quy mặt không cảm xúc: “Không phải lại bận mấy chuyện đại sự như luyện chữ, tập viết theo chữ mẫu đấy chứ?”

Lục Chước Quang đáp: “Dạy học, làm tiên sinh ở tư thục.”

Lý Ngôn Quy nghi hoặc: “Ngài mới vào thành có hai ngày, định dạy ai học?”

Lục Chước Quang dùng giọng điệu hết sức bất đắc dĩ nói: “Hàng xóm nghe nói ta là tú tài, đều nài nỉ ta dạy con cái họ đọc sách, người ta nhiệt tình quá, ta cũng không tiện từ chối.”

Bộ dạng ấy cứ như thật sự là một người kính già yêu trẻ, thích làm việc thiện vậy, Lý Ngôn Quy nói: “Cũng đâu cần ngày nào cũng dạy, hôm nay dạy rồi, ngày mai có thể không đi.”

Lục Chước Quang hiển nhiên đã sắp xếp lịch trình của mình rất ổn thỏa: “Ngày mai phải đến hiệu sách đề chữ, chủ tiệm nói chữ của ta có tướng của bậc văn hào, trạng nguyên đỗ đạt, muốn đem đi đóng khung treo trong tiệm để thưởng thức.”

Lý Ngôn Quy cúi mắt nhìn xuống, những nét chữ kia vốn chẳng giống thứ mà con người có thể viết ra, vậy mà hắn lại viết một cách hết sức nghiêm túc, nếu có người thứ ba ở đây, Lý Ngôn Quy nhất định sẽ tìm mọi cách để người đó nói một câu công bằng, đáng tiếc hiện tại chỉ có hai người bọn họ, không thích hợp tranh luận, cân nhắc hồi lâu, hắn chỉ nghẹn ra được một câu: “Cẩn thận có bẫy.”

Lục Chước Quang mỉm cười hỏi ngược lại: “Sao vậy?”

Lý Ngôn Quy không đáp, đi đi lại lại vài vòng trong phòng, vẫn không muốn từ bỏ: “Vậy ngày kia chắc có thời gian rồi chứ?”

Đúng lúc ấy, Lục Chước Quang vừa viết xong tờ giấy, hắn đặt bút xuống, ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Ngày kia có lẽ phải đỡ đẻ cho chó.”

“…Cái gì?” Lý Ngôn Quy nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Lục Chước Quang thông cảm cho đôi tai kém thính cùng khả năng lĩnh hội hạn chế của hắn, kiên nhẫn giải thích: “Con chó nhà hàng xóm nuôi, bụng đã lớn lắm rồi, nếu không sinh sớm, e rằng sẽ khó sinh, ta phải giúp nó.”

Lý Ngôn Quy thực sự không nhịn nổi nữa: “Ngài tu thành Bồ Tát sống từ bao giờ vậy, sao không báo cho ta một tiếng? Một mình ta không thể vừa trông sòng bạc vừa trông chỗ Thôi Tuệ. Đây là mệnh lệnh của công tử, chúng ta đến đây vốn là để hỗ trợ ngài ấy, nếu ngài lười biếng không làm việc, thì biết ăn nói thế nào với đại nhân?”

Vừa nói, hắn vừa làm bộ định lấy cuốn sổ trong tay áo ra, hy vọng Lục Chước Quang hiểu được ý tứ của động tác ấy.

Thế nhưng Lục Chước Quang chẳng buồn để ý, cúi đầu chuyên tâm thay tờ giấy mới, lười biếng nói: “Mệnh lệnh của Triệu Cách lúc nào cũng giống hệt khuôn mặt hắn, vừa xấu xí vừa vô dụng. Nếu ngươi thật sự rảnh rỗi quá thì cứ đến sòng bạc mà canh, chỗ Thôi Tuệ không cần đi.”

Lý Ngôn Quy nghiêm mặt, hy vọng hắn hiểu được: “Trong hai chúng ta quả thực có một người quá rảnh, nhưng tuyệt đối không phải ta.”

Thế nhưng Lục Chước Quang vốn là kẻ chuyên làm trái mệnh lệnh ngoài mặt, một khi hắn cho rằng chuyện gì không cần thiết phải làm thì tuyệt đối sẽ không động tay, Lý Ngôn Quy biết thương lượng đã thất bại, tức tối bỏ đi, đứng ngoài cửa, hắn lấy cuốn “Ngôn Quy Chính Truyện” ra, múa bút như bay, viết thật lớn một hồi.

Ban đầu Lý Ngôn Quy cho rằng tất cả những chuyện này chỉ là cái cớ để Lục Chước Quang lười biếng, nhưng trong hai ngày tiếp theo, lúc đang giám sát sòng bạc, hắn tranh thủ chạy qua xem, định bụng bất cứ lúc nào cũng phải bắt được sơ hở để vạch trần lời nói dối của hắn, kết quả lại phát hiện Lục Chước Quang quả thực bận rộn.

Đầu tiên, hắn dẫn một đám trẻ con đang tuổi lớn học 《Thiên Tự Văn》—— Cuốn 《Thiên Tự Văn》 ấy là do chính hắn chép lại, thế nên đám trẻ cũng phải nhìn vào “kiệt tác” của hắn để học nhận mặt chữ, rõ ràng hắn chỉ dạy người ta đọc sách, hoàn toàn không hề nghĩ đến chuyện mình có thể dạy hư học trò.

Sau đó hắn lại đến hiệu sách, ra vẻ rất đàng hoàng đề tám chữ lớn, nét bút bay bổng: Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường.

Bà chủ hiệu sách là một nữ nhân trung niên họ Sở, khuôn mặt tròn trịa, lúc cười khóe miệng có hai lúm đồng tiền, trông như từng nếp nhăn đều mang theo vẻ thân thiện. Bà ta hết lời khen ngợi chữ của Lục Chước Quang, nói rằng nét bút phóng khoáng không câu nệ, có một không hai trên đời, lập tức hô lên muốn đem đi đóng khung, coi như bảo vật trấn điếm.

Trong lúc trò chuyện với Lý Ngôn Quy, Lục Chước Quang còn khen bà chủ rằng bà là người tốt có con mắt tinh đời, biết nhìn ra ngọc quý.


Khám phá thêm từ VIVIAN THÍCH ĂN DÂU TÂY

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *