Chương 24: Nhu cầu cá nhân

Chương 24: Nhu cầu cá nhân

Tác giả: Tiện Ngư Kha

Bùi Thúc Dạ không thương hoa tiếc ngọc chút nào, thẳng tay ném người lên giường La Hán.

Từ Diệu Tuyết ngồi dậy với lưng đau eo mỏi: “Lục gia, tiền nào của nấy, hàng rẻ thì dễ có vấn đề, ngài hãy khoan dung thêm chút nhé.”

Thế nhưng Bùi Thúc Dạ lại gật đầu thuận theo: “Ừ, làm khá tốt.”

Hả?

Từ Diệu Tuyết ngẩn ngơ —— không nên là cái phản ứng này.

Lẽ ra hắn phải hối hận vô cùng, khóc lóc van xin nàng ở lại chứ?

Khá tốt? Khá tốt ở đâu chứ?

Hắn chẳng lẽ không nhìn thấy, nàng là có thể thừa dịp hắn vắng mặt, cùng Bùi lão phu nhân lập ra một bức thư hòa ly bất cứ lúc nào sao! Hắn chẳng phải muốn có phu nhân sao? Phu nhân thì sẽ mất đấy!

Từ Diệu Tuyết hiện lên vẻ hoảng loạn như đấm vào bông. 

Bùi Thúc Dạ ngồi xuống, từ từ uống trà giải khát: “Không thì tối nay chắc chắn sẽ có một trận ‘tam ty hội thẩm’ cãi nhau to tiếng.”

Lúc này Từ Diệu Tuyết mới vỡ lẽ, vừa rồi nàng quá tập trung diễn vở kịch, nên cũng chẳng để ý không khí căng thẳng, sẵn sàng chất vấn nhau trong sảnh kia.

Tự mình náo loạn một phen này ngược lại đã giúp Bùi Thúc Dạ hóa giải được cuộc tranh cãi đó.

Từ Diệu Tuyết thất bại trở về, lòng vô cùng chán nản. 

“Nhưng mà…”

Từ Diệu Tuyết ngẩng đầu lên, chỉ thấy gương mặt đẹp trai của người đàn ông kia kiêu ngạo như vị tướng quân thắng trận —— mà vị tướng quân thắng trận đó chính là một con gà trống nuôi ở sân sau nhà họ Trình, suốt ngày ngẩng đầu vênh váo. 

“Nói đi, muốn bao nhiêu tiền.”

Từ Diệu Tuyết lại nghi ngờ mình nghe nhầm.

Sao người này chịu thua nhận thua lại còn có giọng điệu cao ngạo thế này!

Hắn cúi mắt uống nước, mặt trà yên tĩnh hơi lắc lư, chiếu rõ một đôi mắt có chút bất an.

Đương nhiên, chiêu thức của Từ Diệu Tuyết đã phát huy tác dụng —— nàng đã nhắc nhở Bùi Thúc Dạ rằng, phu nhân mà hắn dùng kế hoạch lôi về này, có vô số cách thoát khỏi thân phận này. Bên ngoài toàn những người xảo quyệt xấu xa, Bùi Thúc Dạ chẳng hề có ý định dính vào những chuyện rắc rối đó. Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì không tính là vấn đề gì cả.

Từ Diệu Tuyết cuối cùng cũng lấy lại được ưu thế, khẽ hừ một tiếng, ngồi ngay ngắn chỉnh tề.

“Ba việc.”

“Thứ nhất, tiền này ta trả lại cho ngài,” Từ Diệu Tuyết rút phiếu ngân từ trong tay áo, đặt ngay trước ngực Bùi Thúc Dạ, “ta không lấy tiền của ngài.”

Bùi Thúc Dạ nhíu mày, hắn hoàn toàn không hiểu nổi, vừa rồi không phải còn còn đòi tiền sao? Kẻ lừa đảo vốn ham tiền như mạng này, sao lại đột nhiên trả tiền lại được?

“Khế ước giữa chúng ta là quan hệ hợp tác, chứ không phải quan hệ thuê mướn.”

Trong lòng Bùi Thúc Dạ có chút khó chịu.

Hắn là người nói một không nói hai, nhưng nàng vừa đến đã muốn thay đổi quy tắc của hắn. 

Nhưng đã bắn tên thì không thể thu lại mũi tên được, hắn đã tìm được người thông minh thì không thể nào bắt mọi việc đều theo ý mình. Còn có thể làm gì nữa? Nên nhịn nhục chỉ có thể nhịn nhục, huống chi suy nghĩ kỹ lại thì điều kiện này, hình như cũng không ảnh hưởng toàn cục. 

Bùi Thúc Dạ cắn răng nhận lấy phiếu ngân, xem như đã đồng ý với điều kiện thứ nhất của nàng, thế nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán phải từ đâu lấy lại uy quyền của mình.

“Thứ hai, bất kể ta làm gì với vị trí Bùi lục phu nhân này, kiếm tiền từ ai, chỉ cần không gây rắc rối cho ngài, đó chính là chuyện của ta, ngài tuyệt đối không được can thiệp, nếu không… ta sẽ không làm nữa.”

Bùi Thúc Dạ vốn dĩ không có hứng thú. 

Nhưng khi nàng nói ra những lời đó, hắn lại bất giác nổi lên sự tò mò khó tả.

Tuy nhiên lý trí không cho phép hắn lãng phí tinh lực vào những chuyện vặt vãnh này.

Bùi Thúc Dạ đặt ra điểm giới hạn: “Không được lừa tiền người trong gia đình ta.”

“Đồng ý. Vậy việc thứ ba…”

Từ Diệu Tuyết ngừng lời một chút.

Nhiều kẻ lừa đảo đều nghĩ rằng, thứ giá trị nhất là tiền bạc. Nhưng Từ Diệu Tuyết đã sớm nhận ra —— thứ quý giá nhất mãi mãi là tin tức.

Nhiều việc bằng sức của một người khó hoàn thành, có thể chỉ cần biết một mẩu tin tức, là có thể thuận buồm xuôi gió.

“Ta muốn biết, mục đích ngài quay về phủ Ninh Ba là gì?”

Nàng trực giác rằng vị này quay về Ninh Ba một cách thần bí lén lút chắc chắn có lý do khác, nhưng nàng cũng không nghĩ hắn sẽ dễ dàng nói cho nàng, nên nàng đã sẵn sàng tìm cách dụ hắn nói thật.

Ai ngờ Bùi Thúc Dạ chỉ liếc nành một cái, trả lời vô cùng thẳng thắn.

“Tìm một người.”

Bùi Thúc Dạ trả lời quá nhanh, khiến tất cả kế hoạch tính toán của Từ Diệu Tuyết đều chẳng có chỗ thi triển, nàng hơi nghi ngờ —— thật hay giả? Chỉ tìm một người thôi mà cần phải sắp xếp lớn thế này sao? Người nào đáng giá đến vậy?

Nàng cẩn thận nhìn chằm chằm hắn, bắt được biểu cảm thoáng qua trên gương mặt hắn. 

Không thể nói rõ đó là cảm xúc gì, nàng đột nhiên nghĩ đến con thuyền ở bến Đào Hoa đó. Sao lại có người ở trong thuyền được nhỉ? Ngày nhỏ nàng trốn nhà cũng từng thử sống ở trên thuyền, ngủ chẳng hề yên giấc chút nào.

Hắn giống như một người không bao giờ tìm được bờ bến để dừng chân.

Trong khoảnh khắc đó, Từ Diệu Tuyết nhận ra, lục gia mặt mũi hung tợn, người tính toán mọi việc không bỏ sót này, cũng có điểm yếu của riêng mình.

Thật sự muốn biết điểm yếu của người này. 

Khi đó nàng sẽ không còn bị động nữa, hoàn toàn có thể nắm bắt được hắn. Đến lúc đó, nàng bảo đi đông hắn chẳng dám đi tây, nàng bảo đi tây hắn chẳng dám đi đông sao?

Trước mắt Từ Diệu Tuyết có vô số câu đố, đây chính là phần thưởng khi nàng bước chân vào giới thượng lưu, giải đáp chúng, tận dụng chúng, nàng sẽ càng tiến gần đến mục tiêu của mình.

Nghĩ đến đây, Từ Diệu Tuyết không kìm được sự mong chờ.

“Tìm ai?” nàng hỏi.

“Muốn biết sao?” hắn đổi giọng ngược lại hỏi nàng. 

Từ Diệu Tuyết: …

“Xem biểu hiện của cô sau này.”

Giọng điệu quá đáng ghét, nàng thực sự muốn bóp chết hắn. 

Từ Diệu Tuyết cũng có tính khí riêng, liền im lặng không đáp lại lời hắn. 

Ngày tháng còn dài mà. Nàng từ trước đến giờ luôn tin rằng, ai cũng có lúc sơ suất, đôi mắt tinh tường của nàng chắc chắn một ngày nào đó sẽ nhìn thấu được mọi thứ về hắn. 

“Không nói thì thôi,” giọng nói của Từ Diệu Tuyết mang chút thách thức, “thế giới này vốn nhỏ bé như vậy, lỡ đâu người ngài muốn tìm ta đã gặp rồi thì sao? Ngài có thể sẽ bỏ lỡ một manh mối tốt đấy.”

Bùi Thúc Dạ khẽ cười khinh thường, hoàn toàn không để ý đến lời bịa đặt của nàng. 

Thấy Bùi Thúc Dạ cũng không nói gì thêm, Từ Diệu Tuyết thức thời không tiếp tục truy hỏi, ngồi xuống tự mình tháo trang sức trên đầu. Vừa tháo vừa xếp các loại trang sức vàng bạc ra khăn trải bàn một cách ngăn nắp, sau đó gói kỹ bằng vải lụa, hành động thành thạo, có thể nói đã quen tay. 

Động tác của nàng càng làm càng nhanh, khiến Bùi Thúc Dạ nhìn đến hoa mắt chóng mặt, nhưng sau khi nàng bỏ hết lớp trang điểm đậm, dung mạo thật của nàng dần hiện ra rõ ràng.

Giữa hai hàng lông mày ẩn chứa sự suy tư, đôi mắt linh hoạt xảo quyệt dưới mí mắt dường như lại đang tính toán điều gì đó.

Cuối cùng nàng cuộn khăn trải bàn lại, buộc thành một tay nải đeo lên vai.

Bùi Thúc Dạ đột nhiên tỉnh ngộ, nàng định đi rồi.

“Cô đi đâu?”

“Ngài định để ta ngủ ở đây sao?” Từ Diệu Tuyết ngạc nhiên hỏi, “Ta vẫn là khuê nữ chưa chồng đấy nhé!”

Bùi Thúc Dạ còn chưa kịp phủ nhận, đã nghe nữ tử kia nói một cách chính nghĩa: “Muốn thế thì phải tính giá khác đấy!”

Bùi Thúc Dạ chẳng biết nói gì hơn, giơ tay chỉ đường cho nàng: “Đi cửa sổ đi.”

“Sáng mai ta sẽ đến làm việc, đảm bảo không trễ việc của lục gia.” Từ Diệu Tuyết vung tay tạm biệt.

Tiếng quần áo xào xạc vang lên, nàng liền biến mất nhanh như con cá chạch.

Bùi Thúc Dạ bất giác cảm thấy buồn cười.

…Làm việc?

Thật đúng là một người cộng sự tận tâm tận lực.

Căn phòng vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt tức khắc trở nên yên tĩnh, ánh mắt Bùi Thúc Dạ lướt qua bàn, làm bộ tiến tới lau bụi, thực ra chỉ muốn xem nàng có để quên thứ gì không.

Không có gì cả. Ngay cả một hạt ngọc nhỏ cũng không để lại.

Thật là một kẻ lừa đảo cẩn thận đến từng chi tiết.

Hắn đột nhiên có chút hối hận, có lẽ hắn không nên nói ra mục đích của mình trước một người có phẩm đức không tốt như nàng. 

Nhưng hắn vẫn nói rồi.

Bởi vì hy vọng này quá mong manh, mong manh đến gần như tuyệt vọng, ngoài tâm phúc nhất là Cầm Sơn ra, không ai biết hắn trở về thật sự muốn làm gì.

Hắn đã phiêu bạt lâu ngày giữa biển, đột nhiên gặp được một người hoàn toàn xa lạ.

Có lẽ vì chỉ là người gặp nhau tình cờ, nên nói ra cũng không ảnh hưởng toàn cục. 

Hắn ngẩng mắt, trong phòng chỉ có ngọn lửa đang lung lay không yên, giống như sóng biển.

*

Khi Từ Diệu Tuyết quay về nhà họ Trình đã qua canh ba, dù thân thể tinh lực tràn trề đến mấy lúc này cũng không ngừng ngáp dài.

A Lê cứ như chú chim hoàng yến không biết mệt mỏi, liên tục nói bên tai nàng —— “Xin người đấy tiểu thư, đó chính là Thám Hoa Lang!!! Thám Hoa Lang lại có ý lấy người làm phu nhân, người còn giận dữ cái gì nữa?”

“Hắn đang tính kế ta!”

“Tính kế người cũng là phúc phận của người đấy tiểu thư, chứng tỏ hắn biết tài trí của người.”

“Nói vậy ta còn phải mang ơn đội nghĩa?”

“Đương nhiên rồi! Hắn là Thám Hoa Lang!”

“Muội đã quên hắn đã bắt tất cả các muội rồi sao?”

“Nếu sớm biết hắn là Thám Hoa Lang, thì chúng ta đã không bỏ chạy rồi.”

“…”

Thực sự chẳng biết nói gì nữa.

Tâm phúc của mình lại nghiêng về phía người ngoài trước tiên.

Thám Hoa Lang có gì đặc biệt hơn người, chẳng phải cũng chỉ có hai mắt một miệng, suốt ngày mặt lạnh lùng không muốn nói chuyện, còn lòng dạ khó đoán hơn người khác nhiều lần.

Các ngươi hoàn toàn không hiểu được hắn là người tâm cơ đến mức nào! Lòng dạ sâu bao nhiêu! Khó đoán thế nào đâu!

Từ Diệu Tuyết kêu than trong lòng, nghĩ đến ngày mai còn phải dậy sớm quay về nhà họ Bùi, chỉ có thể ngủ một giấc ngắn ngủi là đã cảm thấy tuyệt vọng vô cùng.

Nàng yếu ớt đẩy cửa phòng ra, gần như nhắm mắt bước đi, thế nhưng A Lê đột nhiên kinh ngạc giật mình nhìn thấy gì đó.

“Thiếu, thiếu gia…” A Lê nói năng lắp bắp.

Từ Diệu Tuyết mở mắt ra, thấy Trình Khai Thụ đang ngồi trong phòng mình.

Có hơi bất ngờ.

Không biết hắn đã đợi ở đây bao lâu, trông vẻ ngoài vô cùng tiều tuỵ. Áo dài màu trắng xanh bao phủ ánh trăng, ánh trăng rơi trên người hắnnnhư phủ một lớp sương giá, dù đã là tháng tư, thời tiết vẫn còn lạnh lẽo như vậy.

Từ Diệu Tuyết cũng không biết nên nói gì.

Nàng dường như đã khá lâu không gặp Trình Khai Thụ rồi. Sau khi Giả thị bắt hắn trở về thì quản lý hắn rất chặt chẽ, thêm vào đó Tằng viên ngoại ban đầu hùng hổ dọa người đột nhiên hủy bỏ hôn ước, ngay cả sính lễ cũng không đòi lại, trong lòng Giả thị ít nhiều cũng có chút sợ hãi ——Từ Diệu Tuyết cứ như một hố đen, mọi việc liên quan đến nàng đều dễ gặp trở ngại, bà càng phải giữ chặt con trai yêu quý của mình hơn.

Từ Diệu Tuyết luôn cảm thấy Trình Khai Thụ vô dụng. 

Nhưng một người tưởng chừng vô dụng lại có một trái tim nhiệt tình, điều này thực sự khiến nàng cảm thấy phiền phức.

Từ Diệu Tuyết khoanh tay ngồi xuống, giọng nói chẳng hề thân thiện: “Có việc gì? Muốn tố cáo ta đêm không về phòng sao?”

Trình Khai Thụ cúi mắt cười khổ, cũng không tranh cãi với nàng, thẳng vào vấn đề chính: “Ta đưa muội rời khỏi nhà Trình nhé.” 

“Bệnh à.” Từ Diệu Tuyết hoàn toàn không để bụng. 

“Có một phu nhân gia đình giàu có bằng lòng nhận muội làm nghĩa muội,” Trình Khai Thụ đã quá quen với thái độ khắc nghiệt của nàng, tiếp tục rút một tờ khế nhà và một túi bạc nặng nề ra từ trong tay áo, “nành ta là góa phụ, họ hàng thân thích rất ít, việc này sẽ không gây phiền phức gì nhiều, muội cũng không cần thay đổi hộ tịch. Ta đã chuẩn bị một căn nhà dân cho muội, chỉ cần muội đồng ý, có thể rời khỏi nhà Trình bất cứ lúc nào.”

Từ Diệu Tuyết ngây người ra.

Nàng chẳng nói được lời nào, chỉ lặng lẽ nhận lấy tờ khế đất, xem xét kỹ lưỡng từng chữ viết nhỏ trên đó, như thể những chữ quy phạm đó cất giấu bí mật quan trọng không thể nói ra.

A Lê trong lòng có chút xao động, đây thực sự là một con đường tốt, dù quan phủ không có văn bản công nhận quan hệ kết nghĩa, nhưng chỉ cần không phải thân phận thấp kém phụ thuộc vào người có địa vị cao thì mọi người đều nhắm mắt làm ngơ, cách làm này chính là giúp Từ Diệu Tuyết đổi nơi ở để có được tự do.

Nàng nhìn biểu cảm của tiểu thư mình, lại thấy nàng mím chặt môi, dường như đang nổi giận sắp bùng phát.

“Ta cần ngươi cứu sao?”

A Lê bất lực quay mặt sang một bên —— quả nhiên, quả nhiên. Mỗi khi đối mặt với thiếu gia, trong miệng tiểu thư chẳng bao giờ nói ra được lời tốt đẹp nào.


Khám phá thêm từ VIVIAN THÍCH ĂN DÂU TÂY

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *